Tôi nghi ngờ miệng em trai tôi từng được khai quang.
Tạ Vi Vi thế mà lại thực sự tìm đến tôi một lần nữa.
Hai tháng sau khi em trai tôi kể chuyện Tạ Vi Vi nợ tiền qua app, nó lại đổi tài khoản WeChat mới, dùng cách kết bạn để để lại lời nhắn sám hối với tôi.
【Mẹ, con biết con có lỗi với mẹ, không nên tìm mẹ nữa, nhưng con nhớ mẹ.】
Tôi "!"
Ngay giây đầu tiên nhìn thấy, tôi lại chặn luôn cái tài khoản mới của nó.
Dù sao nó cũng khắc tôi, nhìn tin nhắn của nó thêm một cái, tôi có khi gặp ác mộng mấy đêm liền.
Từ đó về sau, chắc Tạ Vi Vi cũng biết tôi đã sắt đá không cần nó nữa.
Nên không liên lạc với tôi nữa.
Nhưng tôi vạn lần không ngờ tới, nửa năm sau, tôi lại nhận được tin tức về Tạ Vi Vi, nhưng là ở trên bản tin xã hội.
Tạ Vi Vi lỡ tay giết chết Trần Mai.
Nguyên nhân vẫn là từ khoản nợ vay qua app kia.
Sau khi Tạ Vi Vi bỏ học, cũng không tìm được công việc gì tốt, tiền lương không trả nổi những khoản vay đó, bị nợ nần ép đến mức không thở nổi.
Cho nên, nó túng quá hóa liều, cầm dao quay về tìm Trần Mai và Lý Dũng, đe dọa họ giúp trả tiền.
Cho rằng chính Trần Mai và Lý Dũng đã phá hủy cuộc sống hạnh phúc vốn có của nó.
Dùng lời của nó thì là: Nếu Trần Mai và Lý Dũng không đi nhận nó, tôi sẽ không không cần nó nữa, nó cũng không đến mức ngay cả học phí và sinh hoạt phí đại học cũng không có, cuối cùng bị ép đến mức bất đắc dĩ chỉ có thể bỏ học, còn gánh một đống nợ nần như thế này.
Cho nên, số tiền này hai ông bà già kia bắt buộc phải giúp trả.
Kết quả, lúc nó cầm dao đe dọa hai ông bà, họ nghĩ nó không dám động dao thật, không những không thèm đếm xỉa đến nó, mà còn định đánh nó một trận nữa.
Thậm chí còn buông lời tàn nhẫn với nó: "Một đứa con gái lỗ vốn, nợ nần đầm đìa ở bên ngoài còn có mặt mũi về tìm bọn tao trả nợ, mày có bản lĩnh thì động dao thử xem."
Sau đó, hai người họ thật sự không sợ chết mà dám lao vào giật dao trên tay Tạ Vi Vi.
Và rồi, thử thì đi đời nhà ma.
Trong lúc hỗn loạn, Tạ Vi Vi lỡ tay đâm dao vào động mạch chủ của Trần Mai, xe cứu thương còn chưa kịp đến thì người đã không còn nữa.
Lý Dũng cũng bị nó đâm trọng thương, may mà qua cấp cứu thì còn sống, chỉ là nửa đời sau chắc cũng không đứng dậy nổi nữa.
Tạ Vi Vi cũng bị cảnh sát bắt ngay trong ngày hôm đó.
Tôi xem tin tức, thổn thức một hồi.
Tôi còn đang cảm thán thì em trai tôi lại gọi điện đến.
Giọng điệu của cậu ấy vẫn còn chút hoảng hồn chưa định thần lại được: "Chị, may mà hồi đó chị sáng suốt, dứt khoát chuyển nhà ngay trong đêm, chặn mọi liên lạc của Tạ Vi Vi, nếu không thì..."
Nếu không thì, đây cũng là kết cục của tôi.
Kiếp trước tôi đã trải qua rồi.
Em trai tôi lo lắng cho tôi xong, lại tám chuyện với tôi: "Bây giờ họ hàng bên cha mẹ ruột nó đều nói chị tỉnh táo, sáng suốt. Vẫn cứ phải là người một tay nuôi lớn mới biết đứa trẻ đó rốt cuộc có bản tính thế nào."
Tôi: "..."
Tôi muốn nói, không phải đâu, tôi chỉ là dùng mạng sống để đổi lấy bài học mà thôi.
Kiếp trước, lớp filter của tôi đối với Tạ Vi Vi cũng dày lắm, luôn tự cho là đúng, cho rằng đứa con mình một tay nuôi nấng, trong lòng mình hiểu rõ nó là người thế nào.
Cho nên, mới không sợ hãi gì mà tha thứ cho nó.
Thực tế chứng minh, tất cả chỉ là ảo tưởng tốt đẹp của một mình tôi.