Tạ Vi Vi liên lạc lại với tôi là chuyện của bảy ngày sau.
Nó sắp nhập học, cần học phí và sinh hoạt phí.
Nhưng khi nó quay lại mới phát hiện, không chỉ nhà cửa đã đổi chủ, mà ngay cả mọi phương thức liên lạc của tôi đều đã chặn và xóa nó rồi.
Hết cách, nó đành phải tìm bạn thân của tôi, hỏi xem tôi đang ở đâu?
Tất nhiên, có hỏi cũng bằng thừa, lúc tôi đi không hề nói cho ai biết, càng không nói với ai tôi sẽ đi đâu.
Bạn tôi gọi điện hỏi tôi xem có chuyện gì?
Tôi kể vắn tắt đầu đuôi câu chuyện cho bạn nghe, rồi dặn dò bạn: "Đừng lo cho nó..."
Lời chưa dứt, giọng nói phẫn nộ của Tạ Vi Vi đã truyền đến từ đầu dây bên kia: "Mẹ, mẹ làm thế là có ý gì?"
Tôi: "..."
Khá lắm, bạn tôi đang bật loa ngoài nói chuyện với tôi.
Nhưng cũng chẳng sao cả.
Tôi cũng có một câu muốn trả lại cho Tạ Vi Vi.
Tôi lạnh lùng nói: "Bây giờ con đã tìm được cha mẹ ruột rồi, con cũng đã trưởng thành, mẹ không thể chuyện gì cũng quản lý con, kiểm soát con như trước kia nữa. Cho nên, mạnh ai nấy sống đi."
Tạ Vi Vi không phục: "Rõ ràng là tự mẹ đồng ý cho con nhận lại ba mẹ con mà, con nghe lời mẹ nên mới nhận đấy chứ!"
Tôi cười nhạt: "Cách xưng hô của con đối với ta đã chuyển từ 'mẹ' sang 'mẹ nuôi' rồi, con cũng từng nói nếu ta không đồng ý thì con sẽ lén lút đi nhận, ta có thể không đồng ý sao? Hơn nữa, từ lúc con về với cha mẹ ruột, đến một câu hỏi thăm ta cũng không có, ta còn cần con làm gì? Bây giờ đến lúc cần tiền thì nhớ đến ta, muộn rồi, đi tìm cha mẹ ruột của con đi."
Tôi ngừng một chút: "Thêm nữa, con nói là nghe lời ta mới nhận cha mẹ ruột, vậy bây giờ, ta bảo con sau này đừng tìm ta nữa, cũng mong con nghe lời ta."
Nói xong, tôi không đợi Tạ Vi Vi trả lời, cúp máy luôn.
Theo lời bạn tôi kể lại, sau khi tôi cúp máy, Tạ Vi Vi chửi rất khó nghe, câu nào "hàm lượng từ chửi thề" cũng rất cao.
Nó còn ở nhà bạn tôi buông lời đe dọa: "Được thôi, Tần Duệ bây giờ không lo cho tôi, vậy cô chuyển lời với bà ta, chuyện phụ dưỡng bà ta sau này cũng đừng hòng trông mong gì ở tôi."
Tôi cạn lời, cái kiểu phụ dưỡng đòi mạng của nó, tôi nào dám trông mong.
Nghĩ ngợi một lát, sợ nó lại đi tìm những người họ hàng bạn bè khác của tôi.
Thế là, tôi tiện tay gửi cho tất cả họ hàng bạn bè một tin nhắn thông báo Tạ Vi Vi đã tìm được cha mẹ ruột, tôi và Tạ Vi Vi đã cắt đứt quan hệ mẹ con, bảo mọi người đừng cho Tạ Vi Vi vay tiền.
Đồng thời ghi chú rõ ràng, nếu ai cho vay, tôi sẽ không trả thay đâu.
Tin nhắn này thành công khiến em trai tôi cười vào mặt tôi.
Nó gọi điện thoại đến trực tiếp để chế giễu tôi: "Chị à, không nghe người già nói, thiệt thòi ở chỗ tốn tiền nhỉ."
Tôi bực mình đáp: "Cảm ơn mày đã đến cười nhạo chị."
Sau khi hỏi rõ nguyên do tôi và Tạ Vi Vi trở mặt, nó thở dài một hơi, rồi nói: "Chị có muốn về đây ở một thời gian không?"
Tôi: "..."
Tôi biết nó lo tôi nghĩ quẩn, dù sao cũng là người mình coi như con ruột nuôi nấng suốt mười tám năm trời. Đột nhiên trở mặt không nhận người thân nữa, đổi lại là ai trong lòng cũng khó chịu.
Kiếp trước, đúng là tôi đã nghĩ không thông.
Sau khi biết Tạ Vi Vi đã nhận Trần Mai và Lý Dũng, còn lừa tiền tôi để cùng họ nuôi con trai, tôi vẫn không nỡ cắt đứt quan hệ với Tạ Vi Vi ngay lập tức.
Giống như một con bạc đã thua đến mức chỉ còn cái quần đùi nhưng vẫn tin rằng mình có thể lật ngược tình thế nếu cược nốt cái quần.
Nói cho cùng, chẳng qua là chi phí chìm quá cao.
Tôi nuôi nó bao nhiêu năm như vậy, dồn hết bao nhiêu tình yêu thương, nó lại phản bội tôi, khiến cho sự hy sinh của tôi trở thành trò cười.
Tôi không cam tâm sự hy sinh của mình biến thành trò cười, không muốn kịp thời cắt lỗ, cộng thêm...
Cuối cùng, tôi đã dùng mạng sống của mình để trả giá cho sự không cam tâm đó.
Kiếp này, tôi nghĩ thoáng lắm rồi, kể từ khi không còn áp lực phải nuôi Tạ Vi Vi, cả người tôi nhẹ nhõm hẳn.
Mỗi ngày mở mắt ra không còn phải lo học phí, tiền học thêm của nó là bao nhiêu, sinh hoạt phí, tiền tiêu vặt cần bao nhiêu, sau này nó mua xe, mua nhà tôi phải để dành cho nó bao nhiêu.
Làm cho bản thân mua cái gì cũng phải nhìn giá, mỹ phẩm dưỡng da cũng không dám mua loại quá đắt.
Bây giờ, tôi có thể không chớp mắt, trong khả năng tài chính của mình, mua những thứ tốt nhất mình thích nhất, vui vẻ biết bao nhiêu.
Vì vậy, tôi từ chối lời mời về nhà của em trai.
Em trai tôi lại an ủi: "Chị à, chị cũng đừng buồn, những ngày khổ sở của con sói mắt trắng đó còn ở phía sau kìa."
Chứ còn gì nữa, không có sự chu cấp của tôi, nó có được đi học đại học hay không còn là một vấn đề.
Nhà Trần Mai bây giờ nhận nó về, rõ ràng là nhắm vào việc hút máu nó.
Đầu óc nó không tốt, bị cha mẹ ruột dùng chút ân huệ nhỏ mua chuộc, tưởng rằng cha mẹ ruột là thứ tốt đẹp gì.
Tôi ngồi chờ xem chuyện cười của nó đây!