Có lẽ vì kiếp này tôi không phản đối Tạ Vi Vi nhận lại cha mẹ ruột, lại còn ủng hộ nó nhận họ.
Nên sau khi làm xong xét nghiệm với Trần Mai, nó vui vẻ chấp nhận chuyện Trần Mai và Lý Dũng mới là cha mẹ ruột của mình.
Trần Mai thừa thắng xông lên, nói muốn tổ chức cho nó một buổi lễ nhận thân.
Tạ Vi Vi đồng ý.
Nghe nói lễ nhận thân được tổ chức vô cùng long trọng, nhà Trần Mai bày mười mấy mâm cỗ, đồng thời ăn mừng chuyện Tạ Vi Vi thi đỗ trường đại học hạng hai. Dù sao Tạ Vi Vi cũng được tính là một trong số ít những cô gái thi đỗ đại học ở thôn bọn họ.
Trước khi về, Tạ Vi Vi cũng khách sáo mời tôi đi cùng, tôi từ chối.
Tiện thể tôi nhét luôn giấy báo trúng tuyển của nó vào tay nó, ôn tồn nói: "Đã là tiệc nhận thân cộng với tiệc mừng đỗ đại học, thì mang cả cái này theo, đến lúc đó lỡ có ai nghi ngờ con gái của mẹ, còn có thể lấy ra để chứng minh."
Tạ Vi Vi không nghi ngờ gì, mang theo luôn, thậm chí còn chẳng thèm xem bên trong giấy báo trúng tuyển còn kẹp cả tờ hộ khẩu của nó.
Tôi cười tiễn nó lên xe, thuận miệng dặn dò: "Chơi thêm mấy ngày nhé, hai bên mãi mới nhận lại nhau mà."
Sau khi nó đi, tôi hỏa tốc bán sạch sành sanh những gia sản có thể bán được, chuẩn bị chuồn lẹ.
Thì đó, cái mạng quan trọng hơn.
Ngay ngày đầu tiên trọng sinh, tôi đã đăng tin bán nhà lên mạng và gửi cho các bên môi giới. Vì là nhà thuộc khu vực trường học trọng điểm, tôi lại đang cần bán gấp nên để giá rẻ.
Lúc Tạ Vi Vi và Trần Mai có kết quả giám định, đã có người đặt cọc rồi.
Cái hôm tôi gặp Tạ Vi Vi gọi tôi là mẹ nuôi, chính là lúc đang đi xử lý vấn đề nhà cửa.
Chỉ là Tạ Vi Vi chìm đắm trong niềm vui sướng sắp được nhận lại cha mẹ ruột nên không hề phát hiện ra. Cộng thêm khoảng thời gian này, nó gần như chẳng mấy khi ở nhà, không phải đi chơi với bạn học thì cũng là bị Trần Mai và Lý Dũng gọi đi.
Vừa khéo thuận tiện cho tôi chuyển nhà.
Cũng chính trong lúc xử lý gia sản, tôi phát hiện ra một bí mật mà kiếp trước không hề hay biết.
Lúc tôi dọn dẹp phòng của Tạ Vi Vi, tôi nhìn thấy cuốn nhật ký nó viết.
Nó có thói quen viết nhật ký.
Trước đây, tôi tôn trọng quyền riêng tư của nó nên cơ bản chẳng bao giờ vào phòng nó, càng đừng nói đến chuyện xem trộm nhật ký.
Nhưng bây giờ, xin lỗi nhé, mọi thứ trong cái nhà này đều là tôi mua, tôi có quyền xử lý.
Trong nhật ký nó viết: Nó đã biết từ lâu nó không phải con ruột của tôi.
Những năm trước, sau khi nó hiểu chuyện, có lần tôi phải đi xa, gửi nó sang nhà em trai tôi nhờ chăm sóc.
Mấy người họ hàng bên nhà tôi đã nói cho nó biết chuyện này. Còn dặn dò nó, nó là một cô bé bị người ta bỏ rơi, gặp được tôi là phước lớn của nó, nếu không thì nó đã chết từ lâu rồi.
Dù sao những năm đó, ở nông thôn, những gia đình trọng nam khinh nữ không cần con gái cũng không thiếu.
Họ còn phân tích cho nó hiểu nguyên nhân chồng cũ của tôi không cần nó lúc ly hôn.
Vì vậy, bảo nó phải biết ơn, sau này hiếu thuận với tôi cho tốt.
Mặc dù mấy người họ hàng nhà tôi đúng là lắm mồm, không nên nói với nó những điều này. Nhưng phản ứng của nó sau khi biết chuyện càng làm tôi lạnh lòng hơn.
Nó viết: "Còn biết ơn, biết ơn cái rắm, ai mà biết có phải do Tần Duệ tự mình không đẻ được nên mới trộm tôi từ chỗ cha mẹ ruột về hay không, bà ta bị chồng cũ ghét bỏ, vứt bỏ là đáng đời!"
Ngay cả chuyện thành tích học tập của nó kém, tôi đăng ký lớp phụ đạo cho nó, tịch thu máy tính bảng và điện thoại, đốc thúc nó tiến bộ, học hành chăm chỉ, trong nhật ký của nó, tất cả đều trở thành bằng chứng cho việc tôi không thương nó.
Nó nói rằng bạn học của nó nghỉ hè không đi du lịch thì cũng được cha mẹ đưa đi nghỉ dưỡng nước ngoài, còn nó lại phải ở nhà cắm đầu học hành khổ sở, giúp tôi làm việc nhà, đến chơi game cũng không được chơi.
Quả nhiên không phải con ruột nên không biết xót, cả ngày chỉ biết ép nó làm những việc nó không thích.
Nhưng số lần nó làm việc nhà trong cái nhà này đếm trên đầu ngón tay. Việc nhà tôi bảo nó làm, chỉ vỏn vẹn là dọn vệ sinh phòng riêng của nó. Hoặc khi nào công việc tôi quá bận rộn thì nhờ nó quét tước nhà cửa một chút.
Chuyện chơi game thì càng khỏi phải nói, sau khi lên lớp 11, có một khoảng thời gian nó nghiện đủ loại game, ngày nào cũng chơi với bạn học đến ba bốn giờ sáng, tôi mới cực chẳng đã phải tịch thu máy tính bảng và điện thoại.
Nó còn ảo tưởng trong nhật ký rằng cha mẹ ruột của nó là tỷ phú. Sẽ có một ngày họ lái siêu xe, dẫn theo vệ sĩ đến đón nó về sống cuộc sống hào môn.
Nói thế nào nhỉ.
Cái kiểu "trẻ trâu" này đúng là những thứ mà ở độ tuổi đó nó có thể tưởng tượng ra được.
Nhưng tôi không cho rằng cách giáo dục của tôi có vấn đề.
Từ lúc nó bắt đầu hiểu chuyện, cơ bản chuyện gì tôi cũng bàn bạc với nó, tôn trọng nó như một cá thể độc lập. Chưa bao giờ tôi lấy thân phận làm mẹ ra để độc tài chuyên chế áp bức nó, ép buộc nó, hay chơi cái trò thao túng tâm lý.
Kể cả lúc nó nổi loạn tuổi dậy thì, tôi cũng chưa từng cắt tiền tiêu vặt của nó, ngược lại còn tâm sự với nó.
Cho nên, chỉ có thể nói, cái thứ gọi là gen di truyền nó quá mạnh mẽ.
Nó di truyền hoàn hảo cái tính ích kỷ tư lợi của cha mẹ ruột nó.
Tôi bán cuốn nhật ký của nó cho trạm thu mua phế liệu như bán giấy vụn, sau khi thanh lý xong đồ đạc trong nhà, tôi thông báo cho chủ nhà mới để sang tên.
Thủ tục sang tên rất thuận lợi.
Ba ngày sau, tôi xách hành lý rời khỏi Vân Thượng, đi đến một thị trấn nhỏ mà tôi vẫn luôn yêu thích nhưng vì chuyện học hành của Tạ Vi Vi mà chưa từng đi được.
Tôi mua nhà ở thị trấn nhỏ này, dự định sống lâu dài tại đây.