Trước mắt, tôi nhìn những lời Tạ Vi Vi oán trách Trần Mai và Lý Dũng, bật cười.
Kiếp trước nó cảm thấy Trần Mai và Lý Dũng yêu thương nó, chẳng qua là không cần họ phải bỏ ra số tiền lớn nuôi nó, chỉ cần một chút ân huệ nhỏ và vài câu nói ngon ngọt là có thể đổi lấy những lợi ích lớn hơn từ Tạ Vi Vi.
Kiếp này, cần họ bỏ ra số tiền lớn rồi, họ đương nhiên không nỡ, tự nhiên cũng chẳng cho sắc mặt tốt nữa, bộ mặt thật cũng theo đó mà lộ ra sớm hơn.
Tôi trả lời nó một câu: 【Đây chẳng phải là tình thương của cha và mẹ mà con vẫn luôn khao khát, vốn dĩ con nên có được sao? Con bây giờ cầu được ước thấy rồi, biết đủ đi.】
Sau đó, tôi chặn luôn cả tài khoản WeChat mới của nó.
Nước mắt cá sấu không thể tin được, nó dù có chết đói thật thì cũng là chuyện của nó, chẳng liên quan gì đến tôi.
Hơn nữa, bây giờ hộ khẩu của nó cũng đã chuyển khỏi tên tôi, về lại bên cha mẹ ruột rồi.
Chúng tôi càng không có chút quan hệ nào, tôi cũng chẳng muốn quan tâm nó sống hay chết.
Nhưng em trai tôi thì quan tâm.
Lần tiếp theo tôi nghe được tin tức về Tạ Vi Vi là vào năm sau.
Cậu em trai tính khí ngang ngược của tôi, rõ ràng tôi đã bảo nó đừng gọi điện cho tôi nữa, nhưng nó lại gọi tới để kể tin tức về Tạ Vi Vi.
Nó bảo Tạ Vi Vi vay tiền qua app đen không trả được, chẳng hiểu sao con bé vẫn còn lưu số của nó, làm bên đòi nợ gọi điện khủng bố danh bạ, tiện thể réo luôn cả nó.
Tôi: "..."
Nói thế nào nhỉ, ngoài dự đoán nhưng lại nằm trong dự liệu.
Tạ Vi Vi những năm đi theo tôi, cơ bản chưa từng nếm mùi khổ vì thiếu tiền.
Tôi với tâm thế đã quyết định nhận nuôi thì phải chịu trách nhiệm đến cùng, nuôi dạy cho tốt. Chưa bao giờ để nó thiếu ăn thiếu mặc, cũng không cố tình cắt xén tiền tiêu vặt hay sinh hoạt phí.
Nó không cần phải lo lắng về cuộc sống.
Lúc học cấp ba, chỉ có bữa trưa và bữa tối là ăn ở trường, mỗi tháng tôi cho nó một nghìn tiền sinh hoạt phí, nó muốn mua những thứ khác, tôi cho thêm tiền tiêu vặt riêng.
So với bây giờ một ngày ba bữa đều phải ăn ở ngoài mà chỉ có bốn trăm tệ sinh hoạt phí, quả thực là một trời một vực.
Bốn trăm tệ nó sống qua ngày còn khó, không đi vay nặng lãi mới là lạ.
Mà sau khi nó bị bên vay nặng lãi khủng bố danh bạ, Trần Mai và Lý Dũng lập tức muốn phủi sạch quan hệ với nó, còn bắt nó chuyển hộ khẩu đi nơi khác.
Sợ nó làm ảnh hưởng đến tương lai của con trai họ, còn chê nó làm hai ông bà mất mặt.
Tôi có người họ hàng vừa khéo quen biết với họ hàng nhà Trần Mai.
Nghe nói, Tạ Vi Vi bị cha mẹ ruột mắng rất thảm.
Trần Mai chỉ vào mũi Tạ Vi Vi mắng: "Đúng là thứ con gái lỗ vốn, hèn gì mẹ nuôi mày cũng không cần mày nữa. Suốt ngày chỉ biết đòi tiền, ngốn của tao bao nhiêu tiền mà vẫn không biết đủ, còn đi vay nặng lãi. Mày thèm tiền đến thế thì sao không đi làm gái luôn đi."
Tạ Vi Vi cố cãi lý với họ: "Là tự ba mẹ nhất định đòi nhận con về, vốn dĩ ba mẹ có nghĩa vụ nuôi dưỡng con. Là tự ba mẹ mỗi tháng ngay cả tiền ăn cũng không cho con đủ, con vì muốn ăn cơm sống sót nên mới đi vay."
Thấy nó cãi lại, Lý Dũng còn đá nó mấy cái: "Sớm biết mày là cái thứ đức hạnh này, năm xưa bọn tao vứt mày đi rồi thì không nên đi nhận lại mày nữa. Vốn tưởng nhận mày về, sau này bọn tao được nhờ, mày nuôi bọn tao già, rồi giúp mua nhà mua xe cho em trai mày. Kết quả lại nhận về cái thứ này, làm liên lụy cả nhà tao bị người ta chê cười."
Hai ông bà đánh mắng xong, bảo nó cút ngay đi, sau này đừng có quay về nữa.
Sau khi Tạ Vi Vi đi thì không còn tin tức gì nữa, học cũng bỏ rồi.
Nhưng khoản vay của nó, lãi mẹ đẻ lãi con cộng lại cũng chỉ chưa đến hai vạn, đúng thật là vì ăn cơm nó mới vay. Trần Mai và Lý Dũng chỉ cần kéo nó một cái là có thể lên bờ, sau này nó tốt nghiệp, ra ngoài đi làm, nói thế nào cũng kiếm được nhiều hơn con số này.
Khổ nỗi Trần Mai và Lý Dũng từ đầu đã không định giúp nó.
Họ hàng bên nhà họ Trần còn cảm thấy tôi ác độc, con gái nuôi mười tám năm, nói không cần là không cần ngay được.
Tôi cười nhạt.
Tôi vẫn câu nói đó, chẳng liên quan quái gì đến tôi.
Em trai tôi: "Đương nhiên không liên quan đến chị rồi, em nói với chị là sợ con sói mắt trắng đó lại đi tìm chị, để chị đừng có mềm lòng mà lo cho nó. Cái loại sói mắt trắng đó, cứ để nó tự sinh tự diệt, cho biết lòng người hiểm ác."
Tôi nghĩ ngợi: "Nó chắc chắn sẽ không tìm chị nữa đâu, chị em mình đã hoàn toàn đoạn tuyệt rồi."
Em trai tôi: "Chưa chắc đâu, nó bây giờ cùng đường rồi, không chừng còn muốn tìm chị trả nợ giúp đấy."