Điều mà tôi không ngờ tới là, hai cậu con trai của bà Lâm kia lại hầm hầm tức giận chạy tới tận nhà tôi gây sự.
Cái bộ dạng hùng hồn trơ tráo ấy, đúng là mở mang tầm mắt cho tôi.
"Ai đánh mẹ tôi?"
Tôi vô cùng chân thành và thân thiện chỉ tay về phía bố Tống Tranh.
"Hai cháu trai, mấy đứa nghe chú giải thích."
"Giải thích cái gì? Có cái gì để giải thích? Chúng tôi không cần giải thích, mẹ tôi về nhà là ngất xỉu luôn, hiện giờ đã vào viện cấp cứu, chúng tôi đòi bồi thường."
Bồi thường, nói cách khác là đòi tiền.
Cái này thì tôi nhịn được.
"Mẹ mấy cậu về nhà là ngất xỉu, cậu biết nguyên do vì sao không?"
"Vì sao?"
Thằng nhỏ ngốc nghếch này thế mà lại hỏi lại.
"Vì bà ta có tật giật mình chứ sao." Tôi tiến lên hai bước, "Cậu có biết tại sao bà ta lại giật mình không? Vì bà ta dính chặt vào hôn..."
"Mày ngậm miệng lại, bây giờ đi ngay ra Cục Dân chính, ly hôn." Bố Tống Tranh quát lớn, ngăn cản lời tôi đang nói dở.
Tôi cười khẩy.
Không nhìn ra đó nha, lão già này cũng là một mầm mống đa tình đấy chứ.
"Ly hôn à, được thôi, nhưng số nhà sẽ đổi thành ba căn, còn tiền tiết kiệm thì ba triệu tệ."
"Mày đừng có mơ."
Chị cả, chị hai của Tống Tranh đồng loạt rống lên.
Tôi quơ quơ chiếc điện thoại: "Tôi còn quay cả video luôn nè, nếu như không làm theo những gì tôi nói, tôi sẽ đăng lên mạng, cho thiên hạ cùng xem..."
Và sau đó tôi được chứng kiến tốc độ thay đổi sắc mặt của bố Tống Tranh phải gọi là thần sầu.
Kể cả diễn viên kịch Xuyên kịch có đổi mặt cũng chẳng nhanh tới vậy.
"Xóa cái video đó đi, tao đồng ý."
"Nhà sang tên xong, tiền chuyển vào tài khoản, xóa ngay tắp lự."
Tôi giục Tống Tranh gọi mẹ mang giấy tờ ra, tới ngay Cục Dân chính.
Rồi lại quay sang nói với hai cậu con trai của bà Lâm: "Chờ nhà chúng tôi phân chia tài sản xong, mấy cậu muốn đòi lão già đó bồi thường thì nhớ lấy nhiều chút nhé, dẫu sao mẹ mấy cậu cũng cực khổ mà."
Làm tiểu tam bao nhiêu năm nay, đủ vô sỉ, đủ trơ tráo rồi.
Tới Cục Dân chính, con cái đều đã trưởng thành, không cần chu cấp quyền nuôi dưỡng, không còn người già, không cần phụng dưỡng, phân chia tài sản không có vướng mắc, mọi thủ tục ly hôn diễn ra cực kỳ suôn sẻ và chóng vánh.
Đợi ba triệu tệ chuyển vào tài khoản, mẹ chồng tôi gục vào lòng tôi òa khóc nức nở.
"Bao nhiêu năm qua, mẹ không hề biết ông ta có nhiều tiền tới thế.
Mẹ ngửa tay xin ông ta tí tiền, ông ta cứ thoái thác, chửi bới mẹ không biết làm ra tiền, chỉ biết tiêu xài hoang phí, một cắc cũng không thèm đưa thêm."
Tôi cũng cảm thấy bất bình thay cho mẹ chồng mình.
Lão già khốn nạn đó, rồi sau này ông ta sẽ phải đền tội thôi.
Đến khi sang tên xong cả ba căn nhà vào tên mẹ chồng.
Bố Tống Tranh dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn tôi: "Xóa đoạn video đi."
"Video sao? Video nào? Tôi từ đầu có quay cái video nào đâu."
Tôi trưng ra bộ mặt ngây thơ trong sáng, làm mặt quỷ trêu tức ông ta.
Ai bảo ông ta có tật giật mình chứ.
"..."
"Mày, mày..."
Ông ta ôm lấy ngực trái, dáng vẻ như sắp lên cơn nhồi máu cơ tim ngất xỉu.
Hai bà chị đứng hai bên trái phải vội vàng đỡ lấy ông ta, hoảng loạn gọi: "Bố, bố."
Bố Tống Tranh định xúi hai cô con gái trừng trị tôi, làm gì có chuyện bọn họ gộp sức lại mà đánh thắng nổi tôi.
Những kẻ bại trận, lấy đâu ra tư cách lên tiếng.
Điều tôi cần làm bây giờ là, trở về nhà, ném sạch đống đồ đạc của lão già này đi.
Sau đó tôi mới phát hiện, mẹ chồng tôi chỉ có đúng một chiếc quần lót tử tế, những chiếc còn lại đều đã giặt đến bạc màu, còn chắp vá đủ chỗ.
"..."
"Mẹ, bỏ hết mấy món này đi, con đưa mẹ ra trung tâm thương mại mua đồ mới."
Mẹ chồng lắc đầu.
"Cái này không bỏ, cất đi thôi con."
Tôi thấy không khuyên nổi, đành thỏa hiệp.
Kéo mẹ chồng ra trung tâm thương mại mua sắm điên cuồng.
Lần hiếm hoi tôi vung tay dõng dạc nói: "Quẹt thẻ của con."
Bà còn lôi tôi vào tiệm vàng, mua chiếc vòng tay bằng vàng to đùng.
Bà một chiếc, tôi một chiếc.
Mua túi xách, bà một chiếc, tôi một chiếc.
"Quẹt thẻ của mẹ.
Chước Chước, đi thôi, mẹ mua quần áo cho con."
"Vâng ạ mẹ, cảm ơn mẹ yêu." Tôi còn sến súa thơm bà một cái lên má.
Bà sửng sốt một chút, sau đó cười đến mức híp cả mắt lại.
Những nếp nhăn nơi khóe mắt xếp chồng lên nhau.
Nhưng nhìn bà lúc ấy, lại đặc biệt hiền từ, nhân hậu.
"Chước Chước muốn cái gì, mẹ đều mua cho con."
"Con muốn mẹ luôn vui vẻ hạnh phúc, sống yên bình trong quãng đời còn lại."