Chẳng cần chúng tôi phải nhúng tay vào, hai bà chị của Tống Tranh đã tự đến dọn dẹp đồ đạc của bố bọn họ đi mất.
Căn nhà bỗng trống huơ trống hoác.
Tôi với mẹ chồng nằm ngủ trên giường, Tống Tranh trải đệm nằm dưới sàn nhà.
Tôi cũng chẳng định tiếp tục sống ở đây nữa, thấy xui xẻo.
Muốn mua một căn nhà mới sửa sang tử tế, chỉ cần có tiền, dễ ợt ấy mà.
Một ngày đi xem nhà, một ngày đi mua sắm nội thất, đồ điện gia dụng, một ngày sắm sửa xoong nồi bát đĩa, mắm muối dấm mẻ.
Dọn vào nhà mới, tôi với mẹ chồng xắn tay nấu nướng trong bếp.
Tôi vốn chẳng biết nấu ăn, chỉ có thể loanh quanh phụ giúp việc vặt, nhặt hành, rửa rau.
Trình độ nấu ăn của mẹ chồng đúng là khỏi chê.
Nhanh thoăn thoắt, từng đĩa thức ăn thơm ngon đẹp mắt đã được bưng lên.
"Thơm quá đi."
Tôi hướng ra ngoài gọi vọng lại: "Chồng ơi, chồng ơi, mau mau lên, chuẩn bị ăn cơm thôi."
Năm món mặn một món canh, thức ăn nguội cùng hoa quả tráng miệng, cũng được đủ tám món.
"Chước Chước, Tống Tranh, sau này hai đứa nhớ bảo ban nhau sống cho tốt."
Tống Tranh gật đầu thật mạnh.
Tôi cũng mỉm cười gật đầu theo.
Để giúp mẹ chồng thoát khỏi bóng ma của cuộc ly hôn, tôi quyết định xin nghỉ việc.
Tôi dẫn bà đi làm tóc, đi spa chăm sóc sắc đẹp, đi nhảy quảng trường.
Dẫn dắt bà hòa nhập vào những nhóm xã hội mới mẻ.
Ai nấy cũng ngưỡng mộ bà có được một cô con gái hiếu thảo.
"Chước Chước là con dâu tôi, cũng là con gái cưng của tôi."
Khi hai bà chị chồng tìm đến gõ cửa, tôi với mẹ chồng đang ngồi ăn dâu tây.
Bọn tôi toàn lựa phần chóp dâu tây, phần đế thì để lại đặc quyền cho Tống Tranh thưởng thức.
Tôi chẳng thèm tranh với anh ấy đâu.
"Mẹ."
Bọn họ ngồi kẹp hai bên mẹ chồng, rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt kể lể khổ sở.
"Bố lại dám dọn đến sống chung với cái mụ già kia rồi."
"Cái mụ già đó cũng chẳng biết xấu hổ, bên kia chưa ly dị xong mà đã qua lại ở chung với bố con, mụ ta chính là loại đào mỏ bố con."
Tôi nhét quả dâu tây vào miệng.
Đưa mắt quan sát mẹ chồng.
Tôi thầm mong bà giữ được cái đầu tỉnh táo, hai cô con gái này đích thị là loại vong ân bội nghĩa.
Nuôi sao cũng không no được đâu.
Do bên phía ông bố không moi móc được chút lợi lộc nào, lúc này mới nhớ tới người mẹ này thôi.
Bà rụt tay lại, điềm tĩnh bảo hai cô con gái: "Ba căn nhà đó mẹ đều cho thuê hết rồi, bao giờ Chước Chước sinh con, mẹ lập tức sang tên cho đứa trẻ, các con đừng có mà mơ tưởng nữa.
Còn về khoản tiền, mẹ thích tiêu pha thế nào là chuyện của mẹ, tiêu dư dả cũng không tới lượt các con đâu, từ bỏ đi."
Hai cô con gái vừa nghe xong liền nổi trận lôi đình.
Chỉ thẳng vào bà chửi rủa: "Làm gì có ai làm mẹ như bà không? Bà..."
Tôi tiến đến tát cho mỗi ả một bạt tai.
Chưa hả giận, tôi tát thêm mấy phát nữa.
Tôi túm tóc lôi hai ả ra ngoài cửa: "Tôi cho các cô mặt mũi quá rồi nên leo lên đầu ngồi phải không, dám đến tận nhà tôi làm càn, các cô tưởng tôi ăn chay thật đấy à?"
Tôi vứt bọn họ ngoài cửa chính, hung dữ lườm bọn họ: "Cút đi cho tôi.
Còn dám tới nhà làm loạn nữa, tôi sẽ đánh nát bét cái mặt, xé toạc cái miệng của mấy người. Nếu còn chọc tức tôi, tôi mang phân với sơn ra tạt trước cửa nhà mấy người, mấy người biết tôi dư sức làm ra loại chuyện này mà."
Tôi "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại.
Quay sang nhìn người mẹ chồng đang ngồi rơi lệ trên sô pha.
"Mẹ, con đánh họ, có phải mẹ đau lòng không?"
Bà lắc đầu.
Giơ tay gạt giọt nước mắt vương trên khóe mi: "Mẹ chỉ nghĩ, giá như mấy năm trước mẹ mạnh mẽ hơn, không nhút nhát tới vậy, uốn nắn dạy bảo tụi nó đàng hoàng, có khi nào tụi nó đã không trở nên nông nỗi này."
Tôi muốn đáp lại là đúng vậy.
Anh chàng Tống Tranh nhìn bề ngoài đàng hoàng ra dáng là thế, chứ cứ chạm mặt bố anh ta là lại chẳng khác nào chuột nhắt gặp phải mèo đen.
Một câu cũng chẳng dám hé răng.
Thế nhưng tôi cũng hiểu rõ, nếu tôi thực sự thốt ra hai từ "đúng vậy", chắc chắn bà sẽ quẩn trí, tìm đến cái chết mất.
"Mẹ, mẹ sinh bọn họ ra rồi nuôi lớn nhường này, không đem bán hay dìm chết là đã tốt lắm rồi. Mà những người phụ nữ ở độ tuổi của mẹ, ai cũng thế cả thôi, lúc trẻ thì sợ mẹ chồng, già rồi lại sợ chồng.
Mẹ, nhà ở, tiền bạc là của mẹ, mẹ muốn chia cho họ thì cứ chia, con không có bất kỳ kiến nghị gì đâu."
Căn nhà này cũng là do tôi trả trước tiền đặt cọc, Tống Tranh lãnh khoản trả góp hàng tháng.
Tiền sinh hoạt phí anh ấy cũng phải bỏ ra nốt, khoản dư còn lại ba người bọn tôi chia nhau làm tiền tiêu vặt.
Đàn ông hễ có tiền là lại sinh hư.
Tôi dứt khoát sẽ không để Tống Tranh nắm giữ một túi rủng rỉnh tiền.
Chỉ là có những loại người trên đời này, rất thích làm ra mấy chuyện khiến kẻ khác phát tởm.
Bà Lâm với Tống Chí Hằng lại cả gan dọn tới sống trong khu nhà của chúng tôi, ngày nào cũng dẫn nhau ra nhảy ở quảng trường.
Mẹ chồng tôi còn bị bọn họ cấu kết với nhau để chèn ép, bắt nạt.
Thử hỏi sao tôi nhịn được?
Tôi không thể!