Tôi là Tống Tranh.
26 tuổi đầu, vẫn là một gã trai tân chưa từng vắt vai một mảnh tình nào.
Bề ngoài tôi tỏ ra bộ dáng chỉnh tề là thế, nhưng thực chất tôi lại mắc hội chứng sợ xã hội.
Tôi còn là một kẻ hèn nhát nhát cáy, tôi sợ bố tôi, là nỗi sợ hãi tột cùng ăn sâu vào trong xương tủy, ăn sâu vào trong tiềm thức linh hồn.
Bởi lẽ tôi từng chứng kiến cảnh ông ấy đánh đập mẹ, đánh mẹ cho đến khi tiểu tiện không tự chủ.
Tôi sợ ông ấy đánh tôi.
Tôi chưa bao giờ mường tượng mình sẽ tìm kiếm một cô bạn gái hay nói đúng hơn là một người vợ ra sao.
Cho đến một ngày, tôi gặp được Chước Chước, giữa tiết trời đông giá rét, cô ấy không chút do dự lao xuống lòng sông cứu người.
Cứu xong người cũng chả màng đợi một tiếng cảm ơn, cứ thế ung dung tiêu sái bỏ đi.
Tôi lén lén lút lút, thậm thụt bám đuôi đằng sau, dõi theo bóng lưng cô ấy bước vào cổng trường đại học.
Hóa ra cô ấy là đàn em khóa dưới của tôi.
Có biết bao lần tôi nấp mình trong xe, ngắm nhìn cô ấy ra ra vào vào cổng trường, nhưng lại chẳng có dũng khí để tiến lại làm quen cô ấy.
Cái ngày cô ấy được giáo viên hướng dẫn giới thiệu đối tượng coi mắt, tôi cũng bị ép tới coi mắt.
Bọn tôi ngồi dựa lưng vào nhau, cô ấy mồm mép sắc lẹm, chửi rủa cái thằng ất ơ kia đến mức nín họng không phun được nửa lời.
Còn tôi thì bị đối tượng coi mắt chê bai tới độ câm nín.
Tôi nhìn cô ấy, cô ấy cũng nhìn tôi.
"Uống chung một ly không?"
"A, được, được."
Tuy bề ngoài tôi ngụy trang trấn định, nhưng thực tế lòng bàn tay lại ướt đẫm mồ hôi, nhịp tim đánh trống ngực đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cô ấy cho rằng đó là lần đầu chạm mặt, nhưng thực ra thì không phải vậy.
Tôi đã cất công nhọc lòng tính kế lấy lòng cô ấy, nhưng cô ấy quá thông minh, lại vô cùng tài giỏi, cảm giác trượng nghĩa tràn đầy.
Qua lại vài lần, cô ấy đối với tôi cũng gợn lên một chút hảo cảm.
"Mẹ anh nấu ăn ngon cực, có muốn ghé qua nhà anh chơi một chút không?"
"Được thôi."
Lần đầu tiên cô ấy ghé nhà tôi, liền tay bắt mặt mừng với mẹ tôi.
Tôi hiểu rằng, có lẽ cô ấy vô cùng thích mẹ tôi.
Và cuộc sống hôn nhân sau này đã chứng thực, cô ấy quả thực rất quý mẹ tôi, và đối xử vô cùng tốt với mẹ.
Mẹ tôi cũng cưng chiều cô ấy vô cùng, tôi có thể cảm nhận được mẹ đối đãi với cô ấy hoàn toàn khác biệt so với chúng tôi.
Mẹ nhìn thấy Chước Chước là cười rạng rỡ, sẽ nhéo yêu đôi má của cô ấy, sẽ dắt tay cô ấy vào bếp, lấy ra bao món ăn ngon được cất giấu từ lâu để cho cô ấy ăn, sẽ tự tay bón thức ăn cho cô ấy.
Và còn lén lút tuồn tiền tiêu vặt cho cô ấy.
Tính nết của Chước Chước thì cực kỳ nóng nảy, không sợ chuyện, lại còn bao che người nhà, cô ấy với bố tôi đã không ít lần lời qua tiếng lại.
Tôi đoán chắc thế nào cũng có ngày núi lửa phun trào, tôi cũng âm thầm mong đợi cái ngày ấy tới.
Mãi tới khi cô ấy phát hiện bố tôi ngoại tình, lại còn bày mưu tuồn thuốc dự trữ của cô ấy ra ngoài để bán giá cắt cổ, cơn thịnh nộ của cô ấy cuối cùng cũng đến hồi bộc phát.
Cô ấy thương thảo với tôi nên hành động ra sao?
Đánh con dọa cha?
Đây chẳng phải là muốn cho tôi ăn no đòn hay sao?
Mặc dù đây không phải là lần đầu xơi đòn, nhưng ít nhiều thì cũng mất mặt chứ.
"Tống Tranh, anh mà không phối hợp, em sẽ cuốn gói dắt mẹ bỏ nhà ra đi, dù sao em đây dư dả tiền bạc."
Làm sao có chuyện đó được.
Nếu họ bỏ đi hết, tôi còn cắm rễ ở cái chốn địa ngục này làm gì.
"Anh phối hợp, vợ cho anh theo với."
Sự tình diễn ra êm đẹp hơn cả dự liệu ban đầu, nhất là về phía thái độ và chuyển biến tâm lý của mẹ tôi.
Nói đúng hơn là mẹ tôi không đành lòng để Chước Chước phải chịu bất cứ uất ức nào.
Ba đứa con đẻ như bọn tôi gộp lại, cũng chưa chắc quan trọng bằng Chước Chước trong thâm tâm của mẹ.
Và Chước Chước cũng chưa bao giờ làm phụ tấm lòng cưng chiều đó.
Từ lúc dẫn mẹ đi mua sắm thả ga, tiêu xài phóng khoáng, tôi nhận thấy mẹ đã hồi xuân trở lại, tâm trạng phấn chấn phơi phới, nụ cười lúc nào cũng thường trực trên môi, thậm chí là lá gan cũng trở nên mạnh dạn hơn xưa.
Tôi hay lén cười khúc khích một mình.
Đồng thời lại trách cứ bản thân những thứ này không phải do đứa con này mang lại cho mẹ.
Tôi là một kẻ hèn nhát, cũng là một kẻ yếu bóng vía.
Và thêm một lần nữa minh chứng cho sự quan tâm yêu thương mà mẹ dành cho Chước Chước, là lúc mẹ ngỏ ý muốn tới Vân Nam mua nhà, giấy tờ mẹ chỉ điền đúng tên của Chước Chước.
Nhà mua ở Lệ Giang, là Chước Chước tự bỏ tiền túi.
Còn tôi đúng là một phế vật vô dụng.
Bám mẹ, bám vợ.
Đứa con bé bỏng sắp chào đời, gánh nặng tâm lý ngàn cân cũng đã trôi dạt ra một nơi xa tít tắp.
Tôi phải thay đổi, tôi muốn trở thành một người đàn ông đội trời đạp đất.
Trở thành trụ cột của gia đình.
Mẹ tôi lại cả gan rạch ròi phân minh với tôi.
Tiền lời từ tiệm bánh ngọt bổ đôi chia năm năm, một nửa phần của mẹ thì gần như nguyên vẹn không suy suyển chút nào chảy thẳng vào tài khoản của Chước Chước.
Tôi trộm nghĩ, khéo tôi là con nhặt từ đống rác về, còn Chước Chước mới đích thị là con gái ruột của mẹ.
Vậy là, bọn họ rủ rê nhau thưởng thức chóp dâu tây, vứt lại tôi một mình gặm đế dâu tây.
Tới bao giờ tôi mới được cắn vào phần chóp dâu tây ngọt ngào ấy?
Ngước mắt ngắm nhìn ba thế hệ mẹ tôi, vợ tôi, con gái nhỏ của tôi đang cuộn tròn trên sô pha, và đĩa chóp dâu tây bày biện ngay trước mắt bọn họ.
Tôi thầm nghĩ, kiếp này, chắc cũng chả có cửa mà nếm lấy một miếng rồi...
"Bố, bố ăn nè."
Một chiếc chóp dâu tây thơm lựng được đưa tới trước mặt tôi.
Mặc dù chóp dâu tây nhuốm đầy nước miếng của con gái rượu, nhưng cắn vào đúng là siêu siêu ngọt ngào, ngọt lịm vào tận tâm can.
Bên kia, Chước Chước đang thủ thỉ điều gì đó vào tai mẹ tôi, rồi cô ấy cất tiếng cười khanh khách chẳng đoái hoài tới hình tượng.
Chà, sao nhìn góc nào cũng thấy đáng yêu, thấy cưng tới vậy không biết.
Khi cảnh sát tới cửa thông báo chuyện bố tôi đang lang bạt đầu đường xó chợ, không nhà không cửa, tâm trí tôi bỗng phẳng lặng đến lạ lùng hệt như một mặt hồ gợn nước trong vắt.
Không mảy may hiện diện một tia đau đớn, chẳng một mảy may biến đổi cảm xúc.
"Tôi sẽ về xử lý."
Rất nhiều người nghĩ rằng, tôi nên dắt ông ấy tới Lệ Giang để phụng dưỡng chăm sóc.
Họ hàng nội ngoại khuyên răn tôi, bạn bè xung quanh khuyên nhủ tôi.
Tôi chỉ mỉm cười mà chẳng đáp lời.
Họ làm sao thấu hiểu được nỗi ám ảnh mà ông ấy gieo rắc vào tâm trí tôi to lớn nhường nào, vết thương lòng mà ông ấy khắc sâu vào tâm trí mẹ tôi sâu sắc tới đâu.
Khi đưa ông ấy vào viện dưỡng lão, ông ấy chửi thẳng vào mặt tôi những lời thô tục nhất.
Chửi tôi là đồ nghịch tử, là đồ vô ơn bạc nghĩa...
Tôi cứ thế điềm nhiên lắng nghe, rồi vác thân đi đóng tiền viện phí.
"Tống Tranh, mày thật sự bỏ mặc tao ư? Tao là bố ruột của mày kia mà."
"Từ tấm bé tới giờ ông đối xử với tôi lạnh nhạt nhường nào, còn đối với hai đứa con của dì Lâm thì một câu xin gì cho nấy, tôi đã từng không hiểu tại sao, mãi về sau tôi mới vỡ lẽ, hóa ra là ông tằng tịu bên ngoài, yêu nhau yêu cả đường đi lối về.
Cả cuộc đời tôi suýt chút nữa bị ông hủy hoại, mẹ tôi cũng vậy.
Từ nay về sau ông cứ ở viện dưỡng lão này đi, nếu ông tự tiện chạy ra ngoài, tôi sẽ chẳng ngó ngàng tới ông nữa đâu.
Và cũng chẳng có ai ngó ngàng tới ông đâu."
Tôi xoay gót cất bước ra khỏi viện dưỡng lão mà không ngoái lại nhìn một lần.
Đứng nép bên ngoài viện dưỡng lão, khẽ gạt dòng nước mắt.
Vào đúng khoảnh khắc Chước Chước gọi video call qua, tôi vẫn đang thút thít khóc nhè.
"Bố, bố ơi..."
Tiếng gọi non nớt, ngọt ngào của cô con gái nhỏ vang lên.
Tôi vô thức phì cười thành tiếng.
"Bố xem này, lâu đài của mẹ và con lắp ráp đó, con là công chúa, mẹ là nữ vương, bố là quốc vương của con, bao giờ bố về thế ạ?"
"Ngày mai bố về với con ngay đây, mẹ đâu rồi?"
"Mẹ đang trồng hoa hoa đó."
Qua màn hình điện thoại, tôi nhận thấy Chước Chước đang khệ nệ bê chậu hoa ra ngoài sân.
Trời đất thánh thần ơi, chậu hoa to chảng như thế.
Lỡ may trượt tay rơi vỡ đập trúng người cô ấy thì sao?
Cái nhà này vắng bóng tôi làm sao mà sống được chứ, tôi phải vội vàng trở về thôi.
Tức tốc, ngay lập tức.
Trở về bên cạnh họ, yêu thương họ, bảo vệ họ.
—Hoàn—