Tôi tha cho họ một con đường sống, họ lại không đi, cứ khăng khăng vác mặt tới tận cửa tìm đường chết.
Tôi đương nhiên phải thành toàn cho họ.
Thế nên tôi sắm ngay một chiếc loa phóng thanh, đem ra giữa quảng trường phát đi phát lại.
"Mọi người xem đấy, hai cái lão già đang lúng liếng đưa tình kia, một kẻ không giữ đạo làm vợ, đi quyến rũ chồng của bạn thân; một kẻ thì chẳng có nhân tính, lại đi lên giường với bạn tốt của vợ mình."
Bọn họ đã trơ trẽn, tôi liền thẳng chân đạp bọn họ xuống bùn đen.
Bị đám đông chỉ trỏ, bọn họ vội lỉnh đi, tôi xách theo cái loa phóng thanh lẽo đẽo theo đuôi.
Hành động này đã thu hút đám đông qua đường túm tụm lại.
Có người tò mò hỏi tôi là ai: "Cháu á, cháu là người qua đường thấy chuyện bất bình nên lên tiếng, lúc cần ra tay là ra tay thôi.
Không tin sao?
Mọi người tin hay không thì có hề hấn gì đâu, lại đây lại đây các bác, cháu kể thêm một đống chuyện về hai người họ cho mà nghe, cam đoan sau này các bác đi buôn chuyện đảm bảo chiếm vị trí trung tâm."
Bọn họ cho rằng thế này là đã yên chuyện?
Có nằm mơ cũng chưa yên đâu.
Tôi lại đảo qua tận khu nhà chồng của bà Lâm đang sống.
Mới đứng réo ngoài cửa được nửa tiếng, thằng con trai lớn của bà ta cuống cuồng phóng tới, đập nát cái loa phóng thanh của tôi.
Cậu ta vừa thở hồng hộc vừa chỉ tay thẳng vào tôi: "Cô có ý gì đây hả?"
Tôi xắn tay áo lên: "Muốn đánh lộn chứ gì?"
Chỉ mình cậu ta thì tôi chẳng ngán.
Gọi cả anh em của cậu ta tới đây, cùng xông lên tôi cũng chẳng sợ.
Cậu ta hít sâu vài nhịp, đành ngậm bồ hòn làm ngọt: "Bà cố nội của tôi ơi, tôi xin bà, buông tha cho chúng tôi đi."
"Buông tha à, được thôi, bảo mẹ cậu qua dập đầu xin lỗi mẹ chồng tôi, bà ta chẳng biết nhục đi quyến rũ chồng người khác làm tiểu tam, giờ còn vác mặt sang làm mẹ chồng tôi ghê tởm, không cho bà ta chút bài học, bà ta lại nghĩ mẹ chồng tôi không có người chống lưng, dễ bắt nạt lắm chắc." Tôi dõng dạc nói rõ ràng rành mạch từng câu từng chữ.
"Cậu mà không làm được ấy à, tôi sẽ ghé qua khu này mỗi ngày, tiện thể thăm quan luôn công ty cậu đang làm, dù sao tôi hiện tại cũng mang danh kẻ vô nghiệp, không dư gì nhiều, chỉ dư dả thời gian thôi.
Tôi cũng chẳng ngại đánh nhau với cậu, một mình tôi dư sức quật ngã cả hai gã lực lưỡng, còn cái thứ ẻo lả như cậu, ba năm tên lên cùng tôi cũng xơi tất."
Dẫu rằng có hơi khuếch đại lên đôi chút, nhưng dọa cho cậu ta sợ chết khiếp là được.
"Cô, cô..."
Tôi lạnh nhạt liếc qua cậu ta: "Ngày mai sang dập đầu xin lỗi, tiện thể đền lại tôi cái loa phóng thanh."
Tôi hất mặt kiêu ngạo lái xe rời đi.
Tuyệt đối không chừa cho chúng chút đường lui nào để thương lượng.
Tôi xem chúng có dám vắng mặt hay không.
Hôm sau, tôi đặc biệt khoác lên cho mẹ chồng bộ dạng vô cùng quý phái, bà Lâm cũng lết thây tới.
Hai con mắt sưng húp, sắc mặt trắng bệch, đôi chân bước đi lảo đảo.
Vừa đứng trước mẹ chồng tôi đã quỳ phịch xuống: "Kim Chi, xin lỗi bà, tất cả là lỗi của tôi, đáng ra tôi không nên dan díu với Tống Chí Hằng. Càng không nên chuyển tới ở khu này, và tuyệt đối không được sỉ nhục bà, tôi sẽ lập tức dọn đi, từ nay về sau thề không xuất hiện trước mặt bà nữa, bà, xin bà lượng thứ cho tôi."
Mẹ chồng tôi nhìn chằm chằm bà ta một lúc lâu mới cất lời: "Bà đi đi."
Mẹ chồng tôi tính nết nhân từ mềm mỏng.
Đổi lại là tôi, tôi sẽ táng liên hoàn tát, quật cho bà ta bán thân bất toại thì thôi.
Nghe ngóng được là từ khi bà Lâm kia về nhà liền bị nhốt ruột trong phòng.
Thỉnh thoảng có ra ngoài thì đầu lúc nào cũng cúi gằm.
Nghe hàng xóm tầng dưới hay vách bên cạnh kháo nhau rằng, bà ta có vẻ đang là nạn nhân của bạo hành gia đình.
Tôi ngẫm nghĩ, chẳng biết kẻ bạo hành là ai nhỉ?
Là chồng, hay là những đứa con trai của bà ta.
Hết sảy hơn là...
Bố của Tống Tranh đúng là hạt giống si tình, thế mà lại chầu chực ở ngoài khu nhà bà Lâm, để rồi nhân cơ hội dắt bà ta bỏ trốn.
Đúng vậy, chính là bỏ trốn.
Bắt đầu từ cái vụ giấu giấu giếm giếm đến bất chấp luân thường đạo lý sống chung, rồi đỉnh điểm là dắt tay nhau bỏ trốn.
Khi nhận được tin này, tôi sững sờ ngơ ngác.
Ông bà già sáu mươi tuổi dắt díu nhau bỏ trốn, đúng là lố lăng mẹ mở cửa cho lố lăng - Lố lăng đến tận nhà.
Tôi lập tức hành động, quyết định chuyển nhà.
Lúc đem chuyện này ra bàn bạc với Tống Tranh và mẹ chồng, tôi nói thẳng: "Hiện tại trong tay ông ta dư dả tiền bạc, nhưng sau này thì sao? Ngần ấy tiền tiêu được bao lâu? Chờ tới lúc cháy túi, lại ăn vạ đòi Tống Tranh gánh vác dưỡng lão, ám nhà ta thì biết làm thế nào?
Cứ hễ nhìn thấy mặt ông ta là con lại thấy tởm, cơm nuốt không trôi."
Lúc no đủ lại dắt người trong lòng đi bung xõa tiêu xài.
Cạn túi thì xách mông về ăn bám, bắt chúng tôi hầu hạ ông ta.
Mơ giữa ban ngày à.
"Thế nên, chúng ta phải chuyển đi khẩn trương, mai này ông ta có ngã bệnh nằm liệt giường liệt chiếu thì tống cổ vào viện dưỡng lão là xong chuyện."
Cái nết chó má của ông ta mà lết vào viện dưỡng lão, thì trăm phần trăm sẽ bị người ta cho no đòn.
Tống Tranh còn đang chần chừ do dự, mẹ chồng tôi liền chốt hạ.
"Đi.
Chúng ta tới Lệ Giang, Vân Nam, hoặc qua Tây Song Bản Nạp cũng được."
Bán đứt mấy căn nhà, vung tiền sắm lại ở nơi khác.
Dù gì chúng tôi cũng chả ở, cứ quất thẳng mấy căn vừa cũ vừa nát lại nhỏ bé, sau này vào diện đền bù giải tỏa...
Lật tay một cái, đấy chính là một mỏ vàng lớn chứ đùa.
Buổi sáng hôm khởi hành đi Lệ Giang, tôi vừa mở mắt đã thấy cơ thể khang khác.
Đầu óc choáng váng, buồn nôn.
"Chồng ơi, em thấy khó chịu."
Tống Tranh cuống cuồng lấy nước, bón hoa quả, vội vàng đo thân nhiệt cho tôi.
Mẹ chồng ngắm nghía tôi một hồi lâu: "Chước Chước, có khi nào con có thai rồi không..."
"..."
Chúng tôi liền tức tốc chạy thẳng đến bệnh viện.
Đúng như rằng, tôi cấn thai rồi.
"Chúc mừng nhé, thai được tám tuần rồi."
Hai tuần, hai tháng.
Rơi đúng vào thời điểm chúng tôi quyết định rời khỏi chốn này.
Tống Tranh thấp thoáng sự kích động, dính chặt lấy tôi.
"Vậy chúng ta còn đi Lệ Giang nữa không?" Mẹ chồng rụt rè lên tiếng hỏi.
Tôi hiểu bà rất muốn đi.
Bà mong muốn được giải thoát khỏi cuộc sống hiện tại, tránh xa cái chốn mang lại nhiều thương tâm này.
Tống Tranh cũng dùng ánh mắt tràn trề hy vọng hướng về phía tôi.
Cái tên đần này cũng muốn đi chứ sao.
"Đi chứ, đứa trẻ này cũng vì chuẩn bị đi Lệ Giang nên mới có mặt đây mà." Tôi ôm lấy tay mẹ chồng, "Mẹ, chúng ta có thể sinh con ở Lệ Giang mà."
Tôi tin rằng nền giáo dục hay dịch vụ y tế bên đó cũng chả hề kém cạnh.
Mẹ chồng tôi thở phào nhẹ nhõm ra mặt.
Tống Tranh cũng thế.
Bọn họ đều sợ tôi đổi ý không chịu đi.
Tôi sao có thể không đi được cơ chứ, tôi đâu ngốc.
Lúc mang thai, tôi mới phát hiện Tống Tranh là một người đàn ông có trách nhiệm.
Sau khi sinh con gái, anh ấy cũng là một người cha tận tụy yêu thương hết mực. Con gái đánh cái rắm, đi nặng một bãi, anh ấy đều xuýt xoa khen thơm mới tài.
Cả thai kỳ tôi chẳng nếm cực nhọc gì sất, mẹ chồng cứ biến hóa thay đổi công thức nấu ăn cho tôi ăn. Người khác một ngày mấy bữa tôi không rành, chứ tôi một ngày xơi tới bảy tám cữ, mà chưa lúc nào thấy no, bởi vì khẩu phần mỗi bữa thật sự quá ít ỏi.
Mang thai mười tháng, tôi chẳng tăng cân, còn Tống Tranh với mẹ chồng vỗ béo thêm mười mấy cân thịt.
Nhờ vào tay nghề của mẹ chồng, hai người họ còn mở hẳn một cửa tiệm bánh ngọt, chả dám nói thu được núi vàng núi bạc, nói chung là kiếm ra tiền.
Sau khi sinh con gái, mẹ chồng hùng hồn bảo bà sẽ sắm sửa nhà cửa, xe cộ, tiền bạc cho cháu gái cưng, cửa hàng lại không thể vắng bóng bà, sợ tôi cực nhọc vất vả, bà thuê hẳn một giúp việc, tóm lại cả nhà ngoài việc tôi cho con bú ra, thì kẻ nhàn rỗi nhất đích thị là tôi.
Tôi là tôi thích ngồi mát ăn bát vàng, làm sâu gạo lắm.
Cuộc sống của gia đình tôi cứ gọi là tưới mát tâm hồn, nhất là khi bé con bắt đầu bập bẹ tập nói, biết ọ ọe tiếng sữa, tiếng gọi ba gọi mẹ, thì căn nhà lúc nào cũng rộn rã tiếng cười đùa chẳng ngớt.
Một ngày nọ, tôi tiếp nhận được một nguồn tin.
Tống Chí Hằng cùng bà Lâm đã lò dò vác mặt về.
Cả hai người thân tàn ma dại, bộ dáng thê thảm khốn cùng.
Nghe giang hồ đồn đại là bị lừa sạch tiền của, bây giờ cả hai cạch mặt nhau.
Đùn đẩy trách nhiệm cấu xé nhau, thậm chí còn diễn màn ẩu đả trên phố.
Lôi sạch sành sanh thói hư tật xấu đầy nhục nhã của đối phương ra giữa thanh thiên bạch nhật.
Hấp dẫn và máu chó hơn cả phim truyền hình dài tập.
Tôi coi chuyện này như một mẩu truyện tiếu lâm đem ra buôn với mẹ chồng và Tống Tranh, hai mẹ con họ lúc đầu im ắng dị thường, sau đó mẹ chồng phi thẳng vào bếp hì hục một lúc lâu, chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn.
Đồ ăn ngon tuyệt hảo bày trước mắt, bọn tôi rưng rưng nước mắt và thêm mấy bát cơm.
Lúc cảnh sát đánh tiếng tìm đến, Tống Tranh đã làm một chuyến về quê, tống cổ gã lang bạt đầu đường xó chợ Tống Chí Hằng kia vào viện dưỡng lão.
Sẽ chẳng có ai đến thăm nom ông ta.
Cũng chẳng một ai để tâm tới ông ta nữa.
Cái loại ích kỷ tư lợi như hai ả con gái của ông ta, người bố rủng rỉnh tiền bạc thì tụi nó xun xoe bu bám, còn kẻ bố trắng tay thì cứ lăn lóc ra góc xó xỉnh nào đó cho rảnh nợ.
Khoản chi phí ở viện dưỡng lão Tống Tranh sẽ gánh vác, nhưng tuyệt đối không rước ông ta đến Lệ Giang này đâu.
"Ông ta không khóc lóc cầu xin anh sao?" Tôi hỏi.
Tống Tranh lắc đầu: "Ông ta tính đánh phủ đầu anh, nhưng lần này, anh đã dũng cảm né tránh, còn buông lời mắng ông ta."
Anh ấy vòng tay ôm lấy eo tôi: "Vợ à, có thể gặp được em thật tốt, có thể lấy em làm vợ chắc chắn là phúc khí anh tu từ tám kiếp trước."
Tôi chọc ngón tay vào trán anh ấy.
Anh ấy phải biết ơn vì mình có một người mẹ tốt.
Dùng sự chân thành, lương thiện, cùng một tài năng nấu nướng đỉnh cao để mua chuộc trái tim tôi.
Bất quá, đối diện với cái đồ ngốc thiếu thốn tình thương này, tôi vẫn nguyện ý dỗ dành anh ấy.
"Chồng ơi..."
Tôi kề sát tai anh ấy thầm thì nói khẽ một câu.
Trong hốc mắt anh ấy lệ vẫn tuôn rơi, nhưng miệng lại cười ngây ngô như một kẻ ngốc.
"Vợ, anh cũng vậy.
Vợ, anh yêu em, rất yêu rất yêu em..."
Tôi bóp nhẹ chiếc cằm của anh ấy: "Cái miệng nhỏ này dẻo ghê, nói nhiều thêm chút nữa, em thích nghe lắm."
—Hoàn chính văn—