CÚ LỪA THẾ KỶ! KẺ PHẢN BỘI TẠI TƯỞNG GIA VÀ BÍ MẬT KINH HOÀNG VỀ MÙI SỮA DÂU!
856 từ
Vòng tay của Tưởng Dạ siết chặt lấy tôi đến nghẹt thở. Hơi ấm từ lồng ngực anh, nhịp đập điên cuồng của trái tim người đàn ông khét tiếng tàn bạo nhất giới hắc đạo lúc này lại mong manh đến đáng thương.
Tôi run rẩy, những ngón tay dính đầy bùn đất luồn vào mái tóc ướt sũng của anh. Ngay khoảnh khắc tôi định mở lời để nói cho anh biết bản vi mạch chết người kia thực sự đang được giấu ở đâu, một tia sét xé toạc bầu trời, chiếu sáng một chi tiết kinh hoàng vừa xẹt qua trong tâm trí tôi.
Khoan đã.
Tin nhắn báo cáo của vệ sĩ trưởng... "Mùi hương: Sữa dâu"?
Đồng tử tôi co rút lại. Toàn thân lạnh toát như vừa bị tát một gáo nước băng.
"Tưởng Dạ!" Tôi hét lên, đẩy mạnh lồng ngực anh ra, giọng nói vỡ nát vì kinh hãi. "Niệm Niệm... con bé bị dị ứng dâu tây cực kỳ nặng! Từ khi sinh ra, chưa bao giờ trên người hay đồ đạc của con bé được phép có mùi sữa dâu! Kẻ cầm máy nhắn tin... tuyệt đối không phải là người của anh!"
Nụ cười xót xa trên môi Tưởng Dạ chợt tắt ngấm. Bầu không khí trong chiếc Rolls-Royce ngay lập tức đóng băng. Ánh mắt anh từ một gã si tình vừa tìm lại được vợ liền hóa thành đôi mắt của ác quỷ khát máu.
"Mẹ kiếp!" Tưởng Dạ gầm lên, vơ lấy bộ đàm. "Số 1, Số 2! Phong tỏa toàn bộ khu nhà chính! Không ai được phép ra vào phòng tiểu thư!"
Sự im lặng chết chóc vang lên từ đầu dây bên kia. Không một lời hồi đáp. Chút hy vọng mong manh cuối cùng vụt tắt. Trụ sở an ninh vững chãi nhất Tưởng gia... đã bị chọc thủng!
Chiếc Rolls-Royce gầm rú, lao thẳng qua khoảng sân rải sỏi, đâm sầm vào đài phun nước trước sảnh chính. Tưởng Dạ đạp cửa xe, rút ra hai khẩu súng ngắn bạc, kéo tôi ra sau lưng anh.
Sảnh lớn huy hoàng của Dinh thự giờ đây nồng nặc mùi máu. Hàng chục vệ sĩ tinh nhuệ của anh nằm gục trên sàn, không một tiếng chuông báo động nào được kích hoạt. Kẻ ra tay chắc chắn phải là người quen thuộc với mọi ngóc ngách và hệ thống an ninh ở đây. Một kẻ phản bội cấp cao.
"Cạch... cạch... cạch..."
Tiếng bước chân chậm rãi, nhàn nhã vang lên từ cầu thang cẩm thạch. Một bóng người thong thả bước xuống, vỗ tay tán thưởng.
"Phản xạ nhanh đấy, Tưởng gia. Nhưng vẫn chậm một bước."
Dưới ánh đèn chùm mờ ảo, khuôn mặt kẻ đó hiện ra. Tôi sững sờ đến mức quên cả thở. Lục Xuyên. Bác sĩ tư nhân, cũng là người anh em vào sinh ra tử, cánh tay phải đắc lực nhất của Tưởng Dạ suốt 10 năm qua!
Trong tay Lục Xuyên, bé Niệm Niệm đang bất tỉnh, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt. Trên cổ con bé là một chiếc vòng kim loại nhấp nháy đèn đỏ – một quả bom hẹn giờ thu nhỏ!
"Lục Xuyên... Mày chán sống rồi sao?" Giọng Tưởng Dạ không gầm rú, nhưng trầm thấp và lạnh lẽo đến mức khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. Mũi súng của anh chĩa thẳng vào giữa trán gã phản bội.
"Xin lỗi nhé, người anh em," Lục Xuyên nhếch mép cười gằn, ném chiếc máy phun sương có dán nhãn 'Sữa dâu' xuống đất. "Băng Răng Cưa chỉ là lũ tép riu tao ném ra để đánh lạc hướng mày thôi. Thứ Tổ chức thực sự cần, là bản vi mạch chứa danh sách mạng lưới rửa tiền đang nằm trong tay vợ mày. Giao nó ra, hoặc con bé này sẽ nổ tung thành hàng trăm mảnh trong đúng 60 giây nữa."
Trái tim tôi như ngừng đập. Bản vi mạch... nó không ở trên người tôi. Nó được giấu ở một nơi mà Lục Xuyên không bao giờ ngờ tới.
"Tưởng Dạ..." Tôi nắm chặt lấy vạt áo anh, nước mắt tuôn rơi. Quả bom trên cổ Niệm Niệm nhấp nháy đếm ngược điên cuồng. 59... 58... 57...
Tưởng Dạ không quay đầu lại, tay vẫn giữ chắc súng. Anh bất ngờ hạ giọng, khóe môi nhếch lên một nụ cười khát máu, nói một câu khiến cả tôi và Lục Xuyên đều sững sờ:
"Hạ Mộc, em nghĩ tại sao 5 năm trước tôi lại giấu mẹ con em đi? Em thực sự tưởng bản vi mạch đó... là do em tự ăn cắp được sao?"
Lời nói của anh như một quả bom nổ chậm thứ hai, phá nát mọi nhận thức của tôi. Anh ta đang nói gì vậy?! Bí mật kinh hoàng nào vẫn còn bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc tháo chạy suốt 5 năm qua?
Đèn đỏ réo lên chói tai. 30 giây... Thời gian của tử thần bắt đầu siết chặt!