BÀN CỜ ĐẪM MÁU CỦA ÁC QUỶ! TƯỞNG DẠ TỰ TAY NỔ SÚNG VÀ SỰ THẬT VỀ BẢN VI MẠCH KHÔNG TỒN TẠI!
700 từ
"29... 28... 27..." Tiếng bíp điện tử đếm ngược vang lên từng nhịp khô khốc, sắc lẹm như lưỡi hái tử thần cứa vào cổ họng tôi. Lục Xuyên cười điên dại, đôi mắt gã vằn lên những tia máu của kẻ đang nắm giữ sinh sát.
Nhưng trái ngược với sự hoảng loạn của tôi, Tưởng Dạ lại khẽ bật cười. Một nụ cười trầm thấp, lạnh lẽo đến rợn gáy vang vọng khắp sảnh đường nặc mùi máu. Anh chậm rãi ném hai khẩu súng ngắn bạc xuống nền đá cẩm thạch cái "xoảng", dang rộng hai tay.
"Lục Xuyên, mày theo tao 10 năm, nhưng mày vẫn quá ngu." Giọng Tưởng Dạ vang lên đều đều, mang theo áp lực vương giả bức người. "Mày nghĩ tao rảnh rỗi để một người phụ nữ trói gà không chặt như Hạ Mộc tự do ra vào thư phòng, cầm đi bản vi mạch chứa mạng sống của cả Gia tộc họ Tưởng sao? Bản vi mạch đó... vốn dĩ là đồ giả!"
Lời nói của Tưởng Dạ như sét đánh ngang tai. Lục Xuyên sững người, nụ cười trên môi gã cứng đờ. Thừa dịp kẻ thù dao động trong tích tắc, ánh mắt Tưởng Dạ lóe lên tia sát ý tàn độc. Anh không dùng tay, mà dùng mũi giày da vuốt nhọn, hất tung một con dao găm giấu dưới thảm đỏ bay vút lên không trung!
"Phập!" Con dao găm cắm ngập cán vào cổ tay đang cầm thiết bị kích nổ của Lục Xuyên. Gã hét lên đau đớn, đánh rơi công tắc. Đồng thời, Tưởng Dạ lao tới như một con báo đen, tốc độ kinh hoàng đến mức mắt người không thể bắt kịp.
"15... 14..." Đồng hồ trên cổ Niệm Niệm vẫn đếm ngược vì quả bom đã được lập trình sẵn!
Tưởng Dạ một cước đạp gãy xương sườn Lục Xuyên, đoạt lấy Niệm Niệm ném mạnh về phía tôi. "Mộc Mộc, bóp chặt nút xanh sau gáy con bé! Nhanh!"
Tôi chồm tới ôm chầm lấy con, ngón tay run rẩy dồn toàn bộ sức lực ấn mạnh vào điểm sáng màu xanh ẩn dưới lớp tóc tơ của Niệm Niệm. "Tít!" Chiếc vòng cổ kim loại đột ngột bung ra. Tôi điên cuồng ném nó văng xa về phía đài phun nước ngoài cửa.
"BÙM!" Một tiếng nổ rung chuyển cả khu dinh thự, cột nước vỡ nát, kính thủy tinh văng tung tóe trong cơn mưa xối xả. Niệm Niệm an toàn! Con bé khẽ rên rỉ rồi mở bừng đôi mắt to tròn, ngơ ngác gọi: "Ba... Mẹ..."
Tôi gục xuống khóc nấc lên, ôm chặt con gái vào lòng. Trong khi đó, Tưởng Dạ đang dẫm gót giày lên mặt Lục Xuyên - kẻ đang thoi thóp nằm giữa vũng máu. Từ trong túi áo ngực của gã, Tưởng Dạ bình thản rút ra một chiếc USB nhỏ xíu - thứ mà Lục Xuyên tưởng chừng đã đánh cắp thành công.
"Bản vi mạch thật sự, từ 5 năm trước tao đã cấy vào gần tim của chính tao," Tưởng Dạ lạnh lùng bóp nát chiếc USB giả trong tay, ánh mắt bễ nghễ nhìn kẻ phản bội. "Còn vợ tao, con tao, là điểm yếu duy nhất nhưng cũng là vảy ngược tao dùng mạng sống này để bảo vệ. Kẻ nào dám chạm vào, tao cho kẻ đó hồn xiêu phách tán!"
Giông bão ngoài kia vẫn gào thét, nhưng trong lồng ngực tôi lúc này là một cỗ ấm áp chưa từng có. Người đàn ông ác ma tàn độc nhất thế gian này, đã dùng một màn kịch kéo dài 5 năm, đánh cược cả ngai vàng hắc đạo, chỉ để làm một bức bình phong vĩ đại nhất đổi lấy sự bình an tuyệt đối cho mẹ con tôi.
Anh bước về phía tôi, cả người đầy máu và sát khí, nhưng lại quỳ một chân xuống nền đất lạnh lẽo, dịu dàng vuốt ve khuôn mặt đã ướt đẫm nước mắt của tôi: "Hạ Mộc, màn kịch kết thúc rồi. Chào mừng em về nhà, phu nhân của anh."