NỤ HÔN TỬ THẦN! CÚ LẬT BÀN CUỐI CÙNG CỦA KẺ PHẢN BỘI VÀ QUẢ BOM SINH HỌC TRONG TIM TƯỞNG DẠ!
747 từ
"Chào mừng em về nhà, phu nhân của anh."
Câu nói trầm ấm của Tưởng Dạ vừa dứt, hơi ấm từ bờ môi anh chưa kịp xua tan cái lạnh buốt giá trong tôi, thì một tiếng cười sùng sục, nghèn nghẹn vang lên từ vũng máu phá nát mọi khoảnh khắc yên bình.
"Khục... khục... Về nhà? Tưởng Dạ... mày tự tin hơi sớm rồi đấy..."
Lục Xuyên thoi thóp nằm dưới đất, trào ra từng ngụm máu đen ngòm. Mặc cho lồng ngực đã bị Tưởng Dạ đạp nát, đôi mắt gã vẫn trợn trừng, vằn lên tia giễu cợt đầy ác độc.
"Mày nghĩ... khục... tao không biết bản vi mạch thật nằm ở đâu sao?" Lục Xuyên nhếch mép, hơi thở thoi thóp nhưng từng chữ thốt ra lại sắc như dao găm. "Tao là bác sĩ riêng của mày suốt 10 năm! Ba năm trước, lúc tao phẫu thuật gắp viên đạn mạn sườn cho mày... mày nghĩ tao chỉ đơn thuần khâu lại vết thương thôi sao?"
Đồng tử Tưởng Dạ đột ngột co rút. Cơ thể cao lớn của anh khẽ lảo đảo, vòng tay đang ôm tôi bỗng chốc cứng đờ.
"Vi mạch... đúng là cấy gần tim. Nhưng lớp vỏ bọc của nó... đã được tao thay thế bằng một khoang chứa chất độc thần kinh VX đậm đặc, kết nối trực tiếp với nhịp tim sinh học của tao!" Lục Xuyên cười điên dại, máu trào ra khóe miệng ướt đẫm cả mảng thảm cẩm thạch. "Khi tim tao ngừng đập... khoang chứa sẽ vỡ. Chỉ 30 giây... chất độc sẽ ngấm thẳng vào tâm thất của mày. Tưởng Dạ, mày thắng băng Răng Cưa, nhưng mạng của mày... là tao định đoạt! Xuống địa ngục cùng tao đi!"
Câu nói cuối cùng rít lên, đầu Lục Xuyên ngoẹo sang một bên. Đôi mắt gã đục ngầu, trút hơi thở cuối cùng.
Cùng lúc đó, một tiếng tít cực nhỏ, vô cùng vi tế nhưng mang theo áp lực hủy diệt vang lên từ lồng ngực trái của Tưởng Dạ.
"Tưởng Dạ!" Tôi thét lên kinh hãi khi thấy khuôn mặt sắc sảo của anh lập tức tái nhợt. Một dòng máu đen kịt rỉ ra từ khóe môi anh. Kẻ thù lớn nhất không phải ở bên ngoài, mà đã được cấy sâu vào tận huyết quản của anh suốt 3 năm qua!
Anh khuỵu một gối xuống sàn, hô hấp trở nên khó nhọc, trán rịn đầy mồ hôi lạnh. Những vệ sĩ còn sống sót xung quanh hoảng loạn lao tới: "Tưởng gia! Gọi đội y tế cấp cứu! Nhanh lên!"
"Cút hết... ra ngoài!" Tưởng Dạ gầm lên một tiếng uy lực khiến tất cả khựng lại. Anh gạt phắt bàn tay của thuộc hạ, ánh mắt đỏ ngầu dán chặt vào tôi. Bằng chút sức lực cuối cùng, Tưởng Dạ rút từ trong ủng ra một con dao phẫu thuật hợp kim sáng loáng, nhét thẳng vào đôi bàn tay đang run lẩy bẩy của tôi.
"Mộc Mộc... nghe anh..." Tưởng Dạ nắm chặt lấy tay tôi, ép mũi dao sắc lẹm áp sát vào lồng ngực trái của chính mình, nơi lớp áo sơ mi đã ướt đẫm máu. "5 năm lẩn trốn... anh biết em đã học qua khóa y tá cấp cứu để chữa bệnh cho Niệm Niệm... Rạch ngực anh ra! Lấy nó ra!"
"Không! Anh điên rồi! Chỗ này không có thuốc mê, không có dụng cụ vô trùng! Anh sẽ chết mất!" Tôi khóc nấc lên, ra sức rút tay lại nhưng bị anh kìm kẹp như gọng kìm.
"Thời gian... không còn kịp nữa." Khóe môi Tưởng Dạ lại trào thêm máu đen, nhưng anh lại mỉm cười, một nụ cười rực rỡ và cố chấp đến đau lòng. Ánh mắt anh xoáy sâu vào linh hồn tôi, bá đạo và không cho phép cự tuyệt: "Mạng của Tưởng Dạ này... từ 5 năm trước đã là của em. Nếu phải chết, anh chỉ chấp nhận chết dưới tay em. Rạch đi, Hạ Mộc!"
20 giây... 19 giây... 18 giây...
Cơn bão ngoài kia gầm rít dữ dội hòa cùng tiếng khóc thét của Niệm Niệm. Dưới ánh đèn chùm leo lét của dinh thự đẫm máu, tôi nắm chặt cán dao phẫu thuật, ranh giới giữa sự sống và cái chết của người đàn ông tôi yêu nhất chỉ còn tính bằng tích tắc!