SỐC TỘT ĐỘ: PHU NHÂN THỦ TRƯỞNG TỐNG TRI NGUYỆT ĐẾM NGƯỢC 24H XUYÊN KHÔNG VỀ NHÀ - CHỒNG VÀ "BẠCH NGUYỆT QUANG" DÀN CẢNH SẨY THAI ĐỂ TỐNG VÀO TÙ!
1,068 từ
Tiếng đập cửa rầm rầm giữa đêm khuya xé toạc sự tĩnh lặng của đại viện quân khu. Tôi, Tống Tri Nguyệt, thong thả gấp lại trang cuối cùng của cuốn tiểu thuyết "Cách sinh tồn ở thập niên 80", cẩn thận vuốt phẳng nếp giấy.
Chỉ còn đúng 24 giờ nữa. Hiện tượng "Chín ngôi sao thẳng hàng" sẽ xuất hiện. Cánh cửa không gian sẽ mở ra, và tôi sẽ vĩnh viễn rời khỏi cuốn sách rác rưởi mà tôi đã lỡ xuyên vào suốt tám năm qua.
"Tống Tri Nguyệt! Cô cút ra đây cho tôi!"
Cánh cửa gỗ bị đạp tung. Lục Ngôn Sơ - Thủ trưởng quân khu uy phong lẫm liệt, đồng thời là người chồng trên danh nghĩa của tôi - lao vào như một con thú điên. Bộ quân phục của anh ta xộc xệch, trên ống tay áo còn vương vài giọt máu đỏ tươi chói mắt.
Phía sau anh ta, hai viên cảnh vệ áp giải tiểu thư Nguyệt Nguyệt - người hầu thân tín nhất của tôi - đang bị đánh đến bầm dập, hai tay bị trói quặt ra sau.
"Thủ trưởng... Phu nhân không làm gì cả... Là cô Chu tự ngã..." Nguyệt Nguyệt khóc nấc lên, máu rỉ ra từ khóe miệng.
"Câm mồm!" Lục Ngôn Sơ gầm lên, quay sang trừng mắt nhìn tôi bằng ánh mắt hận thù tột độ. "Tống Tri Nguyệt, cô đê tiện đến mức này sao? Ghen tuông đến phát điên nên sai người hầu bôi dầu mỡ lên cầu thang, hại Chu Tình ngã sẩy thai! Đứa bé đó... mới được một tháng thôi!"
Tôi ngồi yên trên mép giường, thong thả cài lại cúc áo khoác len, ánh mắt bình thản đến mức khiến Lục Ngôn Sơ phải sững sờ.
"Một tháng?" Tôi nhếch mép, nụ cười nhạt nhòa nhưng mang theo lưỡi dao sắc bén. "Lục Ngôn Sơ, trí nhớ của anh là để trang trí à? Một tháng trước, anh đang dẫn quân đi diễn tập dã ngoại ở vùng biên giới, cắm trại trong rừng thiêng nước độc suốt 40 ngày mới về. Vậy xin hỏi, Chu Tình mang thai với ai? Với anh, hay với cái bóng của anh?"
Sắc mặt Lục Ngôn Sơ nháy mắt cứng đờ. Cơn thịnh nộ vừa bùng phát bỗng nhiên bị dập tắt bởi một gáo nước lạnh buốt. Anh ta lùi lại một bước, đồng tử co rụt, miệng lẩm bẩm: "Cô... cô nói bậy bạ gì đó? Rõ ràng đêm trước khi đi diễn tập..."
"Đêm trước khi đi diễn tập, anh uống say bét nhè, ngủ gục trên ghế sofa phòng khách. Sáng hôm sau tỉnh dậy đã vội vã lên xe jeep đi ngay." Tôi đứng dậy, từng bước tiến về phía người đàn ông mà tôi từng coi là bầu trời suốt tám năm qua. "Anh thậm chí còn không đụng vào cô ta một ngón tay, lấy đâu ra cốt nhục?"
Đúng lúc này, tiếng bước chân lạch bạch vang lên ngoài hành lang. Lục Thần - đứa con trai tám tuổi mà tôi đứt ruột đẻ ra - chạy ào vào phòng, ôm chặt lấy chân Lục Ngôn Sơ, khóc lóc thảm thiết:
"Ba ơi! Bắt mẹ đi! Mẹ là đồ độc ác! Chính mắt con nhìn thấy dì Nguyệt Nguyệt cầm chai dầu ăn đi về phía cầu thang! Mẹ giết em bé của dì Chu rồi! Ba mau tống mẹ vào tù đi!"
Trái tim tôi, nơi tưởng chừng đã chai sạn, vẫn khẽ nhói lên một nhịp. Thằng bé mà tôi thức trắng đêm để hạ sốt, thằng bé mà tôi từng bán cả máu để mua thuốc bổ... nay lại chỉ thẳng tay vào mặt tôi, vu oan giá họa để bảo vệ người đàn bà đang âm mưu cướp ngôi mẹ nó.
Tôi cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Lục Thần. Đứa trẻ giật mình lùi lại, trốn sau lưng ba nó.
"Lục Thần, mẹ cho con một cơ hội cuối cùng để nói thật. Con thực sự nhìn thấy sao?"
"Con... con nhìn thấy!" Thằng bé cắn chặt môi, cãi bướng. "Dì Chu bảo, chỉ cần mẹ đi tù, dì ấy sẽ làm mẹ mới của con, sẽ mua cho con máy bay điều khiển từ xa đắt nhất!"
Tôi bật cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp căn phòng lạnh lẽo.
"Tốt. Tốt lắm." Tôi đứng thẳng người, hất tay ra hiệu cho Nguyệt Nguyệt đừng khóc nữa.
Tôi bước tới chiếc tủ gỗ lim, mở ngăn kéo trên cùng, lấy ra một tệp tài liệu được bọc kín bằng nylon ném thẳng vào ngực Lục Ngôn Sơ.
"Mở ra mà xem đi, vị Thủ trưởng anh minh thần võ."
Lục Ngôn Sơ run rẩy xé lớp nylon. Bên trong là một loạt hình ảnh chụp lén cảnh Chu Tình đang ôm ấp, tình tự với tay Phó quan của anh ta ngay trong phòng thay đồ của đoàn văn công. Kèm theo đó là tờ giấy khám thai siêu âm có dấu mộc đỏ chót của bệnh viện tuyến huyện, ghi rõ thai nhi đã được 8 tuần tuổi.
"8 tuần. Tức là cô ta đã mang thai từ trước khi anh có ý định rước cô ta vào đại viện để 'trêu tức' tôi." Tôi thong thả bước ra cửa, không thèm nhìn gương mặt đang tái nhợt như xác chết của Lục Ngôn Sơ thêm một lần nào nữa.
"Màn kịch sẩy thai bôi nhọ này, cô ta diễn quá vụng về rồi. Còn anh, Lục Ngôn Sơ, anh không chỉ bị cắm sừng, mà còn tự tay rước 'vỏ ốc' của kẻ khác về đội lên đầu. Cứ từ từ mà tận hưởng gia đình hạnh phúc của anh đi."
"Tri Nguyệt! Em đứng lại! Tri Nguyệt!" Lục Ngôn Sơ gầm lên đau đớn, định lao theo tôi nhưng đôi chân bỗng dưng mềm nhũn, ngã quỵ xuống sàn.
Tôi dắt tay Nguyệt Nguyệt bước ra khỏi đại viện. Đồng hồ trên tay chỉ đúng 12 giờ đêm.
24 giờ đếm ngược bắt đầu. Thế giới rác rưởi này, Lục Ngôn Sơ, Lục Thần, và cả ả bạch nguyệt quang đê tiện kia... tất cả chuẩn bị đối mặt với sự trừng phạt của quy luật nhân quả đi. Bà đây phải về nhà rồi!