Bên ngoài đại viện, gió bấc thổi rít từng cơn lạnh thấu xương. Tôi khoác chiếc áo dạ sờn cũ lên vai Nguyệt Nguyệt, ánh mắt không vương chút lưu luyến nào nhìn lại cánh cổng sắt uy nghiêm của khu quân đội lần cuối.
"Phu nhân... chúng ta đi đâu bây giờ?" Nguyệt Nguyệt run rẩy, trên mặt vẫn còn in hằn vết tát rỉ máu.
"Đi lấy lại những thứ thuộc về chúng ta. 23 giờ 45 phút nữa, chị sẽ đưa em rời khỏi cái nơi bẩn thỉu này." Tôi nắm chặt tay con bé, rảo bước thẳng về phía nhà khách công đoàn mà không thèm quay đầu lại.
Cùng lúc đó, tại phòng ngủ trên tầng hai của Lục gia, bầu không khí đặc quánh mùi sát khí.
"RẦM!"
Lục Ngôn Sơ tung một cú đạp trời giáng, văng cánh cửa phòng vệ sinh. Chu Tình đang lén lút ôm bụng, tay vẫn còn cầm chiếc áo dính đầy máu lợn giả vờ sẩy thai, mặt cắt không còn một giọt máu.
"Ngôn Sơ... anh nghe em giải thích... không phải như bức ảnh đó đâu... là Tống Tri Nguyệt vu oan cho em!" Chu Tình bò tới, nước mắt giàn giụa định ôm lấy bốt da của anh ta.
Nhưng đáp lại ả không phải là vòng tay dỗ dành như mọi khi. Lục Ngôn Sơ rút phăng khẩu súng lục bên hông, lên nòng đánh "cạch" một tiếng, họng súng đen ngòm dí sát vào giữa trán ả.
"Cô coi tôi là thằng ngu sao?!" Lục Ngôn Sơ hai mắt vằn đỏ, gân xanh nổi đầy cổ. Hình ảnh tờ siêu âm 8 tuần tuổi và cảnh tượng ả ân ái với gã Phó quan cứ lởn vởn trong đầu, đâm nát lòng tự tôn của một vị Thủ trưởng quân khu ngạo nghễ. "Tôi vì cô mà mắng chửi vợ mình, vì cô mà dung túng cho thằng con trai bất hiếu. Hóa ra, cô chỉ là một con đàn bà lăng loàn dám đội nón xanh lên đầu tôi!"
Đúng lúc này, gã Phó quan nghe động liền lao vào phòng. Thấy họng súng chĩa vào nhân tình, hắn hoảng hốt: "Thủ trưởng! Xin ngài bớt giận! Tình nhi cô ấy..."
"Đoàng!"
Không một giây do dự, Lục Ngôn Sơ bóp cò. Viên đạn sượt qua vành tai gã Phó quan, găm thẳng vào bức tường phía sau khiến hắn sợ đến tiểu ra quần, ngã phịch xuống đất.
"Người đâu! Bắt sống đôi cẩu nam nữ này lại, tống vào phòng giam khu quân sự chờ tòa án binh xét xử!" Lục Ngôn Sơ gầm lên như một con thú điên.
Lục Thần đứng nép ngoài hành lang, chứng kiến cảnh "dì Chu hiền lành" lộ rõ bản chất, bị áp giải đi như một con chó rách thì sợ hãi khóc ré lên: "Ba ơi... dì Chu lừa con sao? Vậy mẹ đâu rồi? Con muốn mẹ!"
Nghe đến tiếng "mẹ", trái tim Lục Ngôn Sơ như bị ai đó đâm một nhát chí mạng. Hắn lảo đảo đẩy đứa con trai ra, điên cuồng lao xuống lầu, chạy ào vào màn đêm đen đặc.
"Tri Nguyệt! Em ở đâu?! Anh sai rồi, Tri Nguyệt!"
Tiếng gọi xé lòng mang theo sự hối hận tột cùng vang vọng khắp đại viện bạt ngàn, nhưng đáp lại hắn chỉ có tiếng gió rít gào lạnh lẽo.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên le lói chiếu xuống.
Đồng hồ đếm ngược: Còn 15 giờ.
Tôi ung dung ngồi trong phòng VIP của ngân hàng trung tâm thị trấn, ném toàn bộ sổ tiết kiệm đứng tên chung và giấy tờ nhà đất lên bàn.
"Rút hết tiền mặt, chuyển đổi toàn bộ thành vàng thỏi cho tôi. Nhanh lên, tôi không có nhiều thời gian." Tôi nhếch môi, thong thả nhấp một ngụm trà. Lục Ngôn Sơ, phần đời còn lại của anh, cứ ôm lấy sự nhục nhã, thân bại danh liệt và tiếng khóc đòi mẹ của đứa con trai mà sống nốt trong cái địa ngục này đi.