[TỊCH THU GIA SẢN] LỤC NGÔN SƠ LẬT TUNG THÀNH PHỐ TÌM VỢ, TỐNG TRI NGUYỆT MANG VÀNG CHUẨN BỊ XUYÊN KHÔNG!
625 từ
Chớp mắt, mười lăm tiếng đồng hồ đã trôi qua.
Ba chiếc vali cỡ lớn chứa đầy vàng thỏi nặng trĩu được tôi và Nguyệt Nguyệt cất gọn vào cốp chiếc xe tải nhỏ vừa thuê.
Cùng lúc đó, tại trụ sở quân khu, Lục Ngôn Sơ điên cuồng đập nát chiếc điện thoại bàn xuống mặt sàn.
"Cậu nói cái gì?"
Giọng anh ta gầm lên, đôi mắt đỏ sọc đầy tơ máu như một con ác thú bị dồn vào đường cùng.
"Toàn bộ sổ tiết kiệm đã bị rút sạch, ngay cả căn nhà tân hôn cũng bị cô ấy bán tống bán tháo trong sáng nay sao?"
Tên lính liên lạc run rẩy gật đầu, mồ hôi ướt đẫm trán.
"Báo cáo Thủ trưởng, phu nhân đã chuyển đổi toàn bộ tài sản và rời khỏi ngân hàng từ sáu tiếng trước."
Lục Ngôn Sơ lảo đảo lùi lại, trái tim anh ta như bị khoét đi một mảng lớn đau đớn đến nghẹt thở.
Tống Tri Nguyệt không khóc lóc, không làm loạn, mà cô ấy đang dùng cách tuyệt tình nhất để cắt đứt mọi mối liên hệ với anh ta trên cõi đời này.
"Phong tỏa toàn bộ nhà ga, bến xe, bến cảng!"
Anh ta rút súng, điên cuồng ra lệnh cho thuộc hạ.
"Dù có phải lật tung cái đất Bắc Kinh này lên, cũng phải tìm bằng được Tống Tri Nguyệt về đây cho tôi!"
Đồng hồ đếm ngược: Chỉ còn 2 giờ 30 phút.
Bầu trời đêm bỗng nhiên chuyển sang một màu tím ngắt kỳ dị.
Tại vách đá Vọng Hải vắng lặng nằm ở ngoại ô thành phố, tôi thong thả châm lửa đốt một đống củi khô.
Tôi ném từng bức ảnh cưới, từng chiếc áo tự tay đan cho Lục Thần, từng kỷ vật ngu ngốc của tám năm thanh xuân vào ngọn lửa đang cháy bừng bừng.
Nguyệt Nguyệt ngồi bên cạnh, ôm khư khư chiếc balo nhỏ, ánh mắt vừa hồi hộp vừa mong chờ khoảnh khắc được cùng tôi đến một thế giới mới.
"Phu nhân, lửa cháy lớn quá rồi."
"Đốt sạch đi, rác rưởi thì không nên mang theo làm gì."
Tôi nhếch môi cười lạnh, ngước mắt nhìn lên chín vì tinh tú đang dần di chuyển, xếp thành một đường thẳng tắp trên đỉnh đầu.
Đột nhiên, ánh đèn pha chói lóa từ hàng chục chiếc xe quân dụng xé rách màn đêm, bao vây kín lối thoát duy nhất của vách đá.
Tiếng phanh xe rít lên chát chúa.
Lục Ngôn Sơ lao xuống xe, mái tóc rối bời, bộ quân phục nhăn nhúm, hốc hác đến mức khó nhận ra vị Thủ trưởng oai phong ngày nào.
"Tri Nguyệt!"
Anh ta gào lên khàn đặc, muốn lao tới ôm lấy tôi nhưng lại khựng lại khi thấy tôi chĩa thẳng một khẩu súng săn lạnh lẽo về phía anh ta.
Phía sau anh ta, thằng bé Lục Thần chạy tới, mặt mũi tèm lem nước mắt, quỳ phịch xuống đất khóc nức nở.
"Mẹ ơi, con sai rồi, mẹ đừng bỏ đi mà!"
"Dì Chu là người xấu, mẹ về nhà với ba và con đi mẹ!"
Tôi nhìn hai bố con họ, nụ cười trên môi càng lúc càng rực rỡ và tàn nhẫn dưới ánh lửa bập bùng.
"Lục Ngôn Sơ, Lục Thần, màn kịch gia đình hạnh phúc này kết thúc rồi."
"Tôi không trốn đi đâu cả, tôi chỉ là... đến lúc phải rời khỏi cuốn sách này rồi."
Không gian bỗng chốc rung chuyển dữ dội, một cột sáng khổng lồ từ trên trời giáng xuống, bao trùm lấy thân ảnh của tôi và Nguyệt Nguyệt.