Đêm hôm đó, tôi chuyển vào khách sạn thuộc tập đoàn Vân Đỉnh.
Chú Châu dẫn theo hai luật sư đến gặp tôi.
Ông đặt xấp tài liệu lên bàn.
“Tiểu thư, chứng cứ đã đầy đủ.”
“Ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân, biển thủ nguồn vốn, khai khống chi phí công tác, còn sử dụng tài nguyên của công ty để phục vụ chi tiêu cá nhân.”
Tôi lật xem vài trang.
“Cuộc họp cổ đông ngày mai, trước mắt chưa nhắc đến chuyện ly hôn.”
Chú Châu hỏi:
“Vậy sẽ bàn chuyện gì trước?”
Tôi bình thản đáp:
“Bãi nhiệm chức vụ.”
Chú Châu gật đầu.
“Bên Hội đồng quản trị đã được thông báo đầy đủ.”
“Cậu Trình vẫn tưởng lần này họp để phê duyệt thêm vốn cho dự án ở Đức, vừa rồi còn bảo thư ký xác nhận đến ba lần.”
Tôi khép tập tài liệu lại.
“Cứ để anh ta vui nốt đêm nay.”
Sáng hôm sau.
Tôi ngồi ở vị trí chủ tọa trong phòng họp.
Chú Châu đứng phía sau tôi.
Bộ phận pháp chế và các thành viên Hội đồng quản trị đều đã có mặt.
Trình Nghiễn đến muộn mười phút.
Lúc đẩy cửa bước vào, anh ta vẫn còn đang nghe điện thoại.
“Kiều Mạn, em cứ lên văn phòng anh chờ trước.”
“Họp xong anh sẽ đưa em đi mua nhẫn.”
Nói xong, anh ta mỉm cười gật đầu chào mọi người.
Cho đến khi nhìn thấy tôi…
Nụ cười trên mặt anh ta lập tức đông cứng.
“Hứa Vãn?”
Anh ta sải bước đi tới.
“Ai cho em ngồi ở đó?”
“Đây là cuộc họp cổ đông, không phải nơi để em nổi nóng.”
Tôi ngước mắt nhìn anh ta.
Rồi bình thản cất lời bằng tiếng Đức:
“Hôm nay tôi đến đây, chỉ muốn nghe xem Vân Đỉnh đã giao cho anh nhiệm vụ gì.”
Sắc mặt Trình Nghiễn lập tức thay đổi.
Tôi tiếp tục nói bằng tiếng Đức:
“Là sang Berlin bàn dự án…”
“Hay sang đó cùng Kiều Mạn chờ sinh con?”
Cả phòng họp bỗng chìm vào im lặng.
Trình Nghiễn nhìn chằm chằm vào tôi.
“Em… biết tiếng Đức?”
Tôi khẽ cười.
“Không chỉ mỗi tiếng Đức.”
Chú Châu lập tức phát tài liệu cho từng vị cổ đông.
“Thưa các vị, đây là toàn bộ hồ sơ công tác sang Đức của Tổng giám đốc Trình trong hai năm qua.”
“Kèm theo đó là hóa đơn khách sạn và toàn bộ chứng từ chi tiêu liên quan.”
Trình Nghiễn lập tức lấy lại tinh thần, hạ thấp giọng.
“Hứa Vãn, em làm loạn đủ chưa?”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
“Tối qua chẳng phải anh còn nói…”
“Tôi không thể sống thiếu công ty của anh sao?”
Chú Châu chậm rãi lên tiếng:
“Tổng giám đốc Trình, xin chú ý cách dùng từ.”
“Cô Hứa là người thừa kế thực tế của Vân Đỉnh Capital, đồng thời là người đại diện cho cổ đông lớn nhất của Trình thị.”
“Kể từ hôm nay, cô ấy có toàn quyền tham gia mọi quyết sách quan trọng của Trình thị.”
Trình Nghiễn đứng sững như không hiểu mình vừa nghe thấy gì.
“Người… thừa kế?”
Tôi lấy bản tài liệu về cổ phần ra.
“Trình Nghiễn.”
“Bốn mươi lăm phần trăm cổ phần công ty anh thuộc về Vân Đỉnh.”
“Mà Vân Đỉnh…”
“Là của tôi.”
“Cho nên, chiếc ghế anh đang ngồi…”
“Nói chính xác thì là tôi cho anh mượn.”
Một vị cổ đông đứng dậy.
“Cô Hứa, hành vi của Tổng giám đốc Trình đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của công ty.”
Một vị khác cũng lên tiếng.
“Tôi đồng ý khởi động quy trình bãi nhiệm.”
Đến lúc này, Trình Nghiễn mới thực sự hoảng hốt.
“Hứa Vãn, chuyện giữa vợ chồng mình không cần phải mang đến công ty.”
Tôi bật cười.
“Thế lúc anh dùng tiền công ty để nuôi Kiều Mạn…”
“Sao anh không nhớ đó là chuyện giữa vợ chồng?”