Mùi xăng sống nồng nặc xộc thẳng vào khoang mũi, gắt gao đến mức khiến dạ dày tôi quặn thắt. Bên tai là tiếng gió rít qua khe núi và tiếng kim loại rên rỉ vì chịu lực ép quá lớn.
Tôi mở choàng mắt.
Trước mặt là bầu trời xám xịt vần vũ mây đen của đèo Tử Thần. Bên cạnh tôi, chiếc Rolls-Royce Phantom phiên bản giới hạn của Tạ Từ đã biến dạng hoàn toàn, đầu xe cắm xuống vực, khói đen bắt đầu bốc lên nghi ngút từ nắp capo móp méo.
Cảnh tượng này… quen thuộc đến mức khiến từng tế bào trong tôi run rẩy.
Tôi đã trở lại.
Trở lại đúng cái ngày định mệnh đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời của hai chị em tôi. Kiếp trước, chính tại khoảnh khắc này, tôi đã lao vào biển lửa, dùng đôi tay nghệ sĩ piano của mình để đổi lấy mạng sống cho Tạ Từ – "Thái tử gia" tàn độc nhất Bắc Kinh.
Tôi nhìn xuống đôi tay mình. Trắng trẻo, thon dài, không một vết sẹo. Đây là đôi tay từng được mệnh danh là "báu vật của nhạc viện".
Cơ hội đổi đời đang ở ngay trước mắt. Nếu theo đúng kịch bản kiếp trước, chỉ cần tôi lao xuống đó, chịu đựng đau đớn một chút, tôi sẽ trở thành Tạ phu nhân, người phụ nữ quyền lực nhất giới thượng lưu.
Tôi cắn chặt răng, chống tay định đứng dậy. Dù biết tương lai với Tạ Từ là một cái lồng son ngột ngạt, nhưng bản năng sinh tồn thôi thúc tôi phải cứu người trước đã.
Nhưng ngay khi tôi vừa nhổm người dậy…
"Rắc!"
Một âm thanh khô khốc, giòn tan vang lên, kéo theo đó là cơn đau thấu tận tâm can truyền từ cổ tay phải lên thẳng đại não.
"Aaaaa!"
Tôi hét lên thất thanh, ngã vật xuống nền đất đầy sỏi đá. Cơn đau khiến mắt tôi tối sầm, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Tôi ôm lấy cổ tay phải – nơi xương cốt dường như đã vụn vỡ, run rẩy ngẩng đầu lên.
Đứng ngược sáng trước mặt tôi là Khương Nhu.
Chị gái cùng cha khác mẹ của tôi, người lẽ ra giờ phút này phải đang sợ hãi bỏ chạy thục mạng như kiếp trước, nay lại đang đứng sừng sững ở đó. Trên tay chị ta là một tảng đá lớn, cạnh sắc nhọn còn dính vệt máu tươi đỏ thẫm – máu của tôi.
Khuôn mặt xinh đẹp, vốn luôn tỏ vẻ yếu đuối thánh thiện của Khương Nhu giờ đây vặn vẹo một cách quỷ dị. Đôi mắt chị ta long lên sòng sọc, đỏ ngầu sự điên cuồng và tham lam.
"Mày định đi đâu? Hả Ý Ý?"
Giọng chị ta khàn đặc, nghe như tiếng ma quỷ vọng về từ địa ngục.
Tôi kinh hoàng nhìn chị ta, cơn đau ở tay làm tôi không thốt nên lời. Chị ta… cũng đã trọng sinh?
Khương Nhu không để tôi kịp suy nghĩ. Chị ta lại giơ cao hòn đá, giáng mạnh xuống lần thứ hai.
"Rắc!"
Lần này là vào những ngón tay thon dài của tôi. Những ngón tay từng lướt trên phím đàn, giờ nát bấy dưới sức nặng của hận thù.
"Ư..." Tôi rên lên một tiếng đau đớn, nước mắt trào ra không kiểm soát. Máu tươi bắn lên chiếc váy trắng tinh khôi của Khương Nhu, nở ra những đóa hoa diễm lệ và tàn khốc.
Khương Nhu thở hồng hộc, ném tảng đá sang một bên. Chị ta quỳ xuống, túm lấy tóc tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào gương mặt méo mó của mình.
"Ý Ý, kiếp trước mày đã hưởng đủ vinh hoa phú quý rồi." Chị ta nghiến răng, từng chữ rít qua kẽ răng đầy oán độc. "Được Tạ Từ sủng ái, được cả cái Bắc Kinh này quỳ dưới chân... Mày có biết tao ghen tị đến phát điên không?"
"Chị..." Tôi thều thào, cơn đau khiến ý thức tôi bắt đầu mơ hồ.
Khương Nhu cười, một nụ cười rợn người: "Kiếp này, tao sẽ không bỏ chạy nữa. Cái danh ân nhân cứu mạng của Tạ Từ, hãy để chị gánh vác thay cho. Mày cứ nằm ở đây, làm một phế nhân vô dụng mà nhìn tao bước lên đỉnh cao đi!"
Nói xong, chị ta không ngần ngại xé toạc vạt áo của mình cho rách rưới, quệt máu từ bàn tay nát bấy của tôi bôi đầy lên mặt và cánh tay chị ta.
Rồi, trước ánh mắt bàng hoàng của tôi, Khương Nhu lao xuống dốc núi, hướng về phía chiếc xe Rolls-Royce đang bắt đầu bốc lửa ngùn ngụt.
Động tác dứt khoát. Ánh mắt kiên định. Giống hệt tôi của năm xưa.
Chị ta đang diễn lại vai diễn của tôi, cướp đi số phận của tôi, bằng chính máu thịt của tôi.