Tôi nằm sóng soài trên bãi cỏ, toàn thân bất động vì đau đớn, nhưng đôi mắt vẫn trân trân nhìn xuống vực thẳm.
Bên dưới, Khương Nhu đang diễn vai "nữ thần cứu thế" một cách xuất sắc. Chị ta lao vào đám khói đen kịt, không màng đến sức nóng đang thiêu đốt da thịt. Tôi thấy chị ta cố tình áp cánh tay trái vào sườn xe đang nóng rực một chút – vừa đủ để tạo ra vết bỏng, để lại sẹo nhưng không đến mức tàn phế gân cốt như tôi kiếp trước.
Sự tính toán chi li đến lạnh người.
Chị ta dùng đá đập vỡ cửa kính, lôi Tạ Từ ra ngoài.
Tạ Từ lúc này đang hôn mê, chân bị kẹt, máu chảy đầm đìa ướt đẫm bộ âu phục thủ công đắt tiền. Khương Nhu gồng mình, dùng hết sức bình sinh kéo lê thân hình cao lớn của hắn ra khỏi chiếc xe tử thần.
"Cố lên! Tạ Từ, anh không được chết!"
Tiếng hét của chị ta vang vọng lên tận trên đèo, bi thương và đầy nỗ lực.
Ngay khi hai người họ vừa lăn được ra xa khoảng mười mét...
"ĐÙNG!"
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Chiếc Rolls-Royce biến thành một quả cầu lửa khổng lồ, sức ép hất tung đất đá và bụi cây xung quanh. Lửa liếm vào gấu váy của Khương Nhu, tạo nên một khung cảnh bi tráng hoàn hảo đến từng centimet: Người đẹp và quái vật thoát chết trong gang tấc.
Mười phút sau, tiếng cánh quạt trực thăng xé gió vang lên trên bầu trời.
Biểu tượng đại bàng vàng kim của Tạ gia in trên thân trực thăng lấp lánh đầy uy quyền. Chiếc thang dây được thả xuống, đám vệ sĩ áo đen nhảy xuống như một đàn kiến, vây quanh Tạ Từ và Khương Nhu.
Bác sĩ riêng lập tức quỳ gối sơ cứu. Tạ Từ, dưới sự tác động của thuốc trợ tim, khẽ rên lên một tiếng rồi từ từ mở mắt.
Hắn nằm đó, gương mặt tuấn mỹ nhưng dính đầy máu và tro bụi, đôi mắt đen thẫm như vực sâu nhìn chằm chằm vào người con gái đang ôm chặt lấy mình.
Khương Nhu tóc tai rũ rượi, khuôn mặt lấm lem nhưng đôi mắt ngấn lệ lại sáng bừng lên vẻ kiên cường động lòng người.
"Là cô... đã cứu tôi?" Giọng Tạ Từ khàn đặc, nghe như tiếng đá mài lên mặt kính.
Khương Nhu rưng rưng nước mắt, bàn tay bị bỏng nhẹ run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của hắn, giọng nói nghẹn ngào nhưng chắc chắn:
"Tạ thiếu, đừng sợ, có em ở đây rồi. Dù có chết em cũng không buông tay anh."
Tôi nằm trên vệ cỏ, nghe rõ mồn một câu nói đó. Đó là câu nói của tôi. Là lời thề nguyện ngây thơ của tôi ở kiếp trước. Giờ đây, nó thốt ra từ miệng kẻ vừa đập nát tay tôi.
Tạ Từ nhìn vết thương rớm máu và vết bỏng trên tay Khương Nhu, ánh mắt vốn nổi tiếng tàn độc, vô tình của hắn bỗng chốc dao động. Một sự chiếm hữu và cảm kích điên cuồng bắt đầu nhen nhóm trong đáy mắt hắn.
Hắn siết chặt tay Khương Nhu, lực mạnh đến mức khiến chị ta khẽ nhíu mày, nhưng miệng vẫn mỉm cười dịu dàng.
"Tốt," Tạ Từ thốt lên, từng chữ như đóng đinh vào không khí. "Từ nay về sau, mạng của Tạ Từ này là của cô. Cả cái Bắc Kinh này, ai dám động vào cô, kẻ đó phải chết."
Đó là lời tuyên thệ của vua chúa dành cho hoàng hậu. Là tấm kim bài miễn tử, cũng là chiếc vé thông hành bước vào thế giới thượng lưu đẫm máu.
Lúc này, một tên vệ sĩ mới phát hiện ra tôi đang nằm thoi thóp trên bãi cỏ, tay phải sưng vù, tím tái biến dạng, toàn thân lấm lem bùn đất hôi hám.
"Tạ thiếu," tên vệ sĩ cúi đầu báo cáo, "Ở trên kia còn một cô gái nữa. Hình như là em gái của Khương tiểu thư."
Tạ Từ khó khăn nghiêng đầu, liếc nhìn tôi một cái.
Chỉ một cái liếc mắt, nhưng lạnh lẽo như băng ngàn năm. Trong mắt hắn lúc này, chỉ có ân nhân Khương Nhu dũng cảm, xả thân vì nghĩa. Còn tôi, trong bộ dạng thảm hại này, chỉ là một kẻ hèn nhát đứng nhìn, một phông nền xấu xí làm tôn lên vẻ đẹp thánh thiện của chị gái.
Hắn nhếch mép, một nụ cười khinh miệt hiện lên trên gương mặt dính máu.
"Đưa cô ta đi cùng chứ ạ?" Vệ sĩ hỏi.
Tạ Từ chưa kịp trả lời, Khương Nhu đang nằm trong lòng hắn bỗng yếu ớt lên tiếng.