Khương Nhu ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng lăn dài trên má, tạo thành những vệt trắng trên khuôn mặt lấm lem. Chị ta nhìn Tạ Từ với ánh mắt van lơn đầy tội nghiệp:
"Tạ thiếu... xin anh đừng trách Ý Ý. Con bé... con bé vốn nhát gan từ nhỏ."
Giọng chị ta run rẩy, nghe như đang cố hết sức để bảo vệ đứa em gái vô dụng: "Thấy lửa cháy lớn quá, con bé sợ đến mức chân tay bủn rủn, lúc nãy còn trượt chân ngã gãy tay... Xin anh, hãy cho con bé lên cùng, tay con bé đau lắm rồi."
Lời nói nghe như cầu xin, nhưng thực chất là một đòn chí mạng. Một mũi tên trúng hai đích.
Chị ta vừa khéo léo khẳng định sự "vô dụng, hèn nhát" của tôi – kẻ thấy chết không cứu, lại vừa tô đậm lòng bao dung thánh mẫu đến mức ngu ngốc của chính mình. Mà Tạ Từ, hắn ghét nhất là loại người yếu đuối và phản bội.
Quả nhiên, sắc mặt Tạ Từ lập tức sa sầm xuống. Hắn nhìn tôi với ánh mắt ghê tởm, như đang nhìn một đống rác rưởi trôi sông.
"Nhát gan vô dụng."
Hắn hừ lạnh, giọng nói tràn đầy sự khinh bỉ không che giấu: "Chị gái thì liều chết cứu người, còn em gái thì đứng nhìn rồi tự làm mình bị thương vì sợ hãi? Loại người máu lạnh vô tình này, không xứng đáng bước lên trực thăng của tôi."
Hắn quay sang vệ sĩ, ra lệnh dứt khoát: "Gọi xe cấp cứu thường cho cô ta. Đừng để cô ta làm bẩn chỗ ngồi của Nhu Nhi."
"Nhưng thưa Tạ thiếu..." Tên vệ sĩ ngập ngừng nhìn cánh tay tím tái của tôi.
"Tôi nói đi!" Tạ Từ gầm lên, cơn giận dữ khiến lồng ngực hắn phập phồng kịch liệt.
Đám vệ sĩ không dám ho he nửa lời, lập tức khiêng Tạ Từ và dìu Khương Nhu lên khoang trực thăng sang trọng.
Tiếng cánh quạt trực thăng gầm rú, thổi tung bụi đất mù mịt. Gió thốc vào mặt tôi đau rát như dao cắt, nhưng tôi không nhắm mắt. Tôi nằm trơ trọi giữa bãi đất hoang, cố mở to đôi mắt khô khốc nhìn theo chiếc trực thăng đang từ từ cất cánh.
Qua ô cửa kính cường lực, tôi thấy Khương Nhu đang được Tạ Từ ôm chặt vào lòng. Chị ta ngoái đầu nhìn xuống.
Từ trên cao, ánh mắt chị ta chạm vào ánh mắt tôi. Khương Nhu nhếch mép cười – một nụ cười của kẻ chiến thắng tuyệt đối, đầy sự ngạo nghễ và hả hê. Chị ta đang nói với tôi bằng ánh mắt: Thấy chưa? Tất cả những gì của mày, giờ là của tao.
Chiếc trực thăng nghiêng cánh rồi bay vụt đi, để lại tôi một mình giữa đèo hoang vắng lạnh lẽo.
Cơn mưa rào bất chợt đổ xuống.
Mưa xối xả, lạnh buốt. Nước mưa hòa lẫn với máu trên cánh tay nát bấy của tôi, chảy xuống nền đất đen ngòm.
Cơn đau thể xác đang hành hạ tôi từng giây từng phút, nhưng kỳ lạ thay, trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác... nhẹ nhõm đến rợn người.
Tôi nhìn bàn tay tàn phế của mình, rồi ngước lên bầu trời xám xịt nơi chiếc trực thăng vừa biến mất, và bật cười.
Ban đầu là tiếng cười khẽ, rồi to dần, hòa lẫn với tiếng mưa rơi. Tôi cười đến mức sặc sụa, nước mắt chảy dài hòa cùng nước mưa.
Khương Nhu, chị gái ngu ngốc của tôi ơi. Chị tưởng diễn lại kịch bản của tôi là sẽ có được cái kết hạnh phúc sao? Chị tưởng cướp được Tạ Từ là cướp được tấm kim bài sung sướng cả đời?
Chị đã quên mất một điều, hay đúng hơn là chị chưa bao giờ biết được sự thật đằng sau cái mác "Tạ phu nhân" hào nhoáng đó.
Tạ Từ của kiếp trước yêu tôi, không phải chỉ vì tôi cứu hắn.
Mà vì tôi là người duy nhất chịu đựng được tính cách điên loạn, chiếm hữu đến bệnh hoạn của hắn. Hắn không cần một người vợ, hắn cần một con búp bê, một vật sở hữu tuyệt đối không được phép có suy nghĩ riêng, không được phép rời mắt khỏi hắn dù chỉ một giây.
Sự sủng ái của hắn là xiềng xích.
Tình yêu của hắn là ngục tù.
Và ghen tuông của hắn... là án tử.
Chiếc ghế Tạ phu nhân đó, không phải là ngai vàng cẩn ngọc. Đó là ghế điện.
Kiếp trước, tôi mất đôi tay, mất tự do, bị giam lỏng trong biệt thự dát vàng, mỗi ngày đều phải đối diện với cơn điên thất thường của hắn, sống không bằng chết.
Tôi chống tay trái còn lành lặn xuống đất, khó nhọc ngồi dậy giữa màn mưa trắng xóa. Đôi mắt tôi không còn vẻ sợ hãi hay đau đớn, mà thay vào đó là sự lạnh lẽo thấu xương.
"Chúc mừng chị, Khương Nhu." Tôi thì thầm vào khoảng không vô định. "Chị đã tự mình bước vào lồng giam của con quái vật đó. Chị đã cướp đi địa ngục của tôi để dành lấy cho riêng mình."
Kiếp này, với đôi tay lành lặn này (dù đã hỏng một bên), tôi sẽ ngồi ở hàng ghế khán giả, xem chị diễn vai "người tình trong mộng" của tên điên đó được bao lâu.
Mối thù này, tôi sẽ trả. Nhưng không phải bằng cách tranh giành Tạ Từ. Mà bằng cách nhìn chị ta bị chính "hạnh phúc" mà chị ta khao khát nuốt chửng từng ngày.
Trò chơi, bây giờ mới thực sự bắt đầu.