Mùi thuốc sát trùng gay mũi không thể át đi cơn đau buốt tận xương tủy đang hành hạ bên mạn sườn tôi.
Tôi tỉnh dậy trong căn phòng hồi sức trống huơ trống hoác. Không hoa, không quà, và quan trọng nhất – không có Thẩm Hạo, người chồng mà tôi vừa hy sinh một quả thận để cứu "em gái nuôi" của hắn.
Y tá trực ban đi qua, lạnh nhạt nói: "Cô tỉnh rồi à? Chồng cô bảo phải đi lo thủ tục viện phí và thuốc men cho cô Lâm phòng bên cạnh. Anh ấy dặn cô cứ nằm nghỉ, đừng đi lại lung tung."
Tôi cười nhạt. Lo thủ tục? Hay là đang hú hí ăn mừng vì đã lừa được con ngốc này lên bàn mổ?
Cơn đau như từng mũi khoan xoáy vào thịt, nhắc nhở tôi về sự ngu ngốc của chính mình. Nhưng kỳ lạ thay, tâm trí tôi lại tỉnh táo một cách đáng sợ. Một linh cảm chẳng lành thúc giục tôi phải đứng dậy.
Tôi cắn răng, dứt khoát rút cây kim truyền dịch ra khỏi mu bàn tay. Máu tươi lập tức trào ra, nhỏ từng giọt xuống nền gạch trắng toát, nhưng tôi mặc kệ. Tôi vịn tay vào tường, lê từng bước chân nặng nề hướng về phía phòng bệnh số 302 – nơi "ân nhân cứu mạng" của Thẩm Hạo đang nằm.
Hành lang vắng lặng đến rợn người. Cánh cửa phòng 302 khép hờ, để lộ một khe sáng nhỏ.
Tôi định gõ cửa, nhưng bàn tay khựng lại giữa không trung khi nghe thấy tiếng cười khúc khích lảnh lót vọng ra từ bên trong. Đó không phải là giọng nói yếu ớt của một bệnh nhân vừa trải qua ca đại phẫu ghép thận nguy kịch.
"Mẹ yên tâm đi, anh Hạo đang qua bên văn phòng luật sư lấy chữ ký chuyển nhượng rồi. Con mụ Tinh Dao đó ngu lắm, yêu anh Hạo mù quáng, bảo gì nghe nấy thôi."
Giọng nói ấy... là Lâm Duyệt.
Tim tôi thắt lại, máu trong người như đông cứng. Tôi nín thở, ghé sát tai vào khe cửa.
"Đợi lấy được quyền điều hành Cố thị, con sẽ đường hoàng làm Thẩm phu nhân. Cháu nội của mẹ sinh ra sẽ là người thừa kế duy nhất, không phải mang tiếng con hoang nữa!"
Qua khe cửa hẹp, tôi thấy Lâm Duyệt đang ngồi tựa lưng vào giường, một tay cầm điện thoại, tay kia xoa nhẹ lên chiếc bụng bầu hơi nhô lên. Sắc mặt ả hồng hào, đắc ý, hoàn toàn không có chút dấu hiệu nào của bệnh tật.
Tôi đứng sững lại, bàn tay đặt trên nắm cửa siết chặt đến trắng bệch. Cả thế giới quanh tôi sụp đổ. Hóa ra, lòng tốt của tôi, sự hy sinh của tôi, chỉ là nấm mồ tôi tự đào cho chính mình.