"Rầm!"
Tôi dùng hết chút sức lực cuối cùng, đẩy mạnh cánh cửa phòng bệnh.
Lâm Duyệt giật bắn mình, chiếc điện thoại trên tay rơi xuống nệm. Khi nhìn thấy tôi đứng đó – tóc tai rũ rượi, bộ đồ bệnh nhân xộc xệch loang lổ vết máu, gương mặt trắng bệch nhưng đôi mắt rực lửa hận thù – ả thoáng bối rối.
Nhưng rất nhanh, bản năng diễn xuất của một "trà xanh" thượng thừa trỗi dậy.
"Chị... chị Tinh Dao?" Lâm Duyệt lắp bắp, vội vàng kéo chăn che kín người, "Sao chị lại sang đây? Chị vừa mổ xong phải nằm nghỉ chứ? Anh Hạo đâu rồi chị?"
Tôi không trả lời. Tôi lẳng lặng bước từng bước về phía giường bệnh, ánh mắt như lưỡi dao găm chặt vào vùng bụng của cô ta.
Đúng lúc này, không gian trước mắt tôi bỗng nhiên nhòe đi. Một dòng chữ đỏ rực như máu hiện lên, lơ lửng ngay trên đầu Lâm Duyệt:
[HỆ THỐNG CẢNH BÁO TỐI CAO]
[Đối tượng: Lâm Duyệt. Tình trạng sức khỏe: Hoàn toàn bình thường. Mang thai 4 tháng.]
[SỰ THẬT: Ả ta không hề bị suy thận! Bệnh án là giả! Ả đã cấu kết với bác sĩ và Thẩm Hạo tráo đổi hồ sơ. Quả thận khỏe mạnh của ký chủ đã bị bán ra chợ đen ngay trong ca phẫu thuật để lấy 5 tỷ trả nợ cờ bạc cho Thẩm Hạo!]
Đọc đến đâu, tôi run lên đến đó. Không phải vì sợ, mà vì ghê tởm. Sự tàn độc của chúng đã vượt quá giới hạn của loài người.
Hóa ra... tôi không cứu ai cả. Tôi chỉ là một món hàng, một con lợn béo để chúng xẻ thịt đem bán lấy tiền, dọn đường cho hạnh phúc của chúng.
"Chị dâu? Chị sao thế?" Lâm Duyệt thấy tôi im lặng nhìn chằm chằm vào khoảng không thì chột dạ. ả giả vờ nhăn mặt, ôm lấy hông kêu rên: "Ui da... vết mổ đau quá... Chắc hết thuốc tê rồi... Chị gọi anh Hạo giúp em với..."
"Đau sao?"
Tôi bật cười. Tiếng cười khản đặc, man rợ vang lên giữa bốn bức tường trắng toát, khiến Lâm Duyệt rùng mình.
"Mày kêu đau vết mổ? Vậy để tao kiểm tra xem vết mổ của mày nằm ở đâu!"
Tôi gầm lên, lao đến như một con thú bị thương cùng đường. Trước khi ả kịp phản ứng, bàn tay tôi đã túm chặt lấy cổ áo bệnh nhân của ả, lôi xệch ả dậy.
"Á! Chị làm cái gì vậy! Buông tôi ra! Cứu với! Có người giết người!" Lâm Duyệt hét lên thất thanh, cố gắng giãy giụa, tay chân quẫy đạp loạn xạ để bảo vệ cái bụng bầu.
"Roẹt!"
Tiếng vải rách vang lên khô khốc. Tôi giật mạnh vạt áo của cô ta lên tận ngực.
Vùng eo của Lâm Duyệt phơi bày trước mắt tôi.
Trơn láng. Trắng mịn.
Không hề có băng gạc.
Không hề có vết sẹo.
Không hề có cuộc phẫu thuật ghép thận nào cả!
Không khí trong phòng như ngưng đọng lại. Thời gian như chết đứng tại giây phút đó.