Lâm Duyệt chết trân. Gương mặt ả cắt không còn giọt máu, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Bí mật kinh hoàng nhất, tấm màn che đậy tội ác của ả đã bị phơi bày trần trụi dưới ánh đèn neon lạnh lẽo.
Tôi buông tay, để mặc ả ngã phịch xuống giường. Tôi chỉ vào vết thương đang rỉ máu bên sườn mình, gằn từng chữ:
"Lâm Duyệt, tao hỏi mày. Thận của tao đâu? Quả thận mà tao đã rạch bụng để cứu mày, nó đang ở đâu?"
Lâm Duyệt co rúm người lại về phía đầu giường, lắp bắp trong hoảng loạn: "Tôi... tôi không biết... Là anh Hạo... tất cả là do anh Hạo sắp đặt! Chị đi mà hỏi chồng chị ấy! Tôi chỉ nghe lời anh ấy thôi!"
"Chồng tao?"
Tôi nhếch mép cười khinh bỉ, rút từ trong túi áo ra chiếc điện thoại đang phát sáng. Màn hình hiển thị cuộc gọi video với Luật sư Trần – luật sư trưởng của tập đoàn Cố thị.
"Thẩm Hạo à? Hắn đang bận rồi. 10 phút trước, cảnh sát kinh tế đã ập vào bắt hắn vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và buôn bán tạng người trái phép. Chắc giờ này hắn đang trên đường đến trại giam để đoàn tụ với mày đấy."
Hai tên vệ sĩ to lớn của tôi từ ngoài cửa bước vào, chặn đứng mọi lối thoát của Lâm Duyệt.
Tôi quay sang đám vệ sĩ, giọng lạnh băng như băng tuyết ngàn năm:
"Giữ chặt cô ta. Gọi cảnh sát điều tra đến đây ngay lập tức. Cung cấp toàn bộ bằng chứng ghi âm và video tôi vừa quay được."
Nói rồi, tôi cúi xuống, ghé sát vào tai Lâm Duyệt đang run lẩy bẩy, thì thầm những lời như bản án tử hình:
"Mày nghĩ mày có thai là kim bài miễn tử sao? Tao sẽ kiện mày đến thân bại danh liệt. Đứa con trong bụng mày sinh ra sẽ phải mang danh con của tội phạm suốt đời, sống chui lủi dưới đáy xã hội."
"Không! Mày nói dối! Anh Hạo sẽ cứu tao! Đây là bệnh viện của bạn anh Hạo!" Lâm Duyệt gào lên trong tuyệt vọng.
"Bệnh viện của bạn hắn?" Tôi cười, nụ cười của kẻ bề trên nhìn xuống loài sâu kiến, "Quên nói cho mày biết. Tao vừa ký lệnh chuyển khoản 500 tỷ mua đứt cái bệnh viện này 10 phút trước. Từ giây phút này, nơi này là của tao."
Tôi đứng thẳng người, quay sang đám bác sĩ, y tá vừa chạy tới vì tiếng ồn ào:
"Thông báo xuống dưới, cắt toàn bộ thuốc dưỡng thai và các dịch vụ VIP của phòng này. Cô ta là tội phạm, không phải bà hoàng. Giữ nguyên hiện trường chờ cảnh sát."
"Tinh Dao! Mày là đồ độc ác! Mày là quỷ dữ!" Tiếng gào thét điên loạn của Lâm Duyệt vang vọng phía sau lưng tôi.
Tôi quay lưng bước đi, không thèm ngoảnh lại. Ngay lúc đó, dòng chữ đỏ trên không trung dần tan biến, thay vào đó là một bảng thông báo mới màu vàng kim rực rỡ, chiếu sáng cả hành lang tăm tối:
[TING! Nhiệm vụ báo thù bước 1: "Vạch trần sự thật" hoàn tất.]
[Kích hoạt HỆ THỐNG TÁI TẠO CƠ THỂ.]
[Bắt đầu quá trình hồi phục quả thận đã mất. Thời gian dự kiến: 72 giờ...]
Tôi đặt tay lên vết mổ đau nhức, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ. Một dòng năng lượng ấm áp bắt đầu len lỏi vào cơ thể.
Thẩm Hạo, Lâm Duyệt, cuộc chơi của chúng mày kết thúc rồi. Nhưng cuộc đời huy hoàng của Cố Tinh Dao tao, bây giờ mới thực sự bắt đầu.