Tôi là Khương Tiểu Tiểu, tôi đã trọng sinh về năm mười bốn tuổi.
Tôi có thể dùng ba chữ để tổng kết lại kiếp trước của mình: "Bệnh thánh mẫu".
Trước năm mười tuổi, tôi là đứa trẻ bị bỏ lại ở nông thôn, bố mẹ bươn chải sự nghiệp trên thành phố, tôi ở dưới quê cùng ông bà nội. Ông bà nội mong có cháu trai, cho nên nhìn tôi thế nào cũng thấy chướng mắt.
Trong những tháng ngày không có tình yêu thương của cả bố lẫn mẹ, tôi không ngừng tự nhủ với bản thân rằng, phải lương thiện thì mới được người khác yêu thương, phải làm một người lấy đức báo oán thì mới nhận được sự tôn trọng của người khác.
Năm mười tuổi, tôi được bố mẹ đón lên thành phố, bỗng nhiên phát hiện mình có một đứa em gái tám tuổi.
Hơn mười năm sống một cuộc đời hoang đường sau đó đã chứng minh cho tôi một đạo lý: Nhẫn một lúc thì sóng yên biển lặng, lùi một bước thì người ta càng được đằng chân lân đằng đầu.
Sẽ chẳng có ai yêu một người mà ngay cả bản thân mình cũng không biết tự yêu lấy.
Hệ quả của việc úp bánh kem tất nhiên là bố xách cổ tôi lên tát cho một cú giáng trời, ngay sau đó, tôi lại bị ăn một trận đòn tơi bời.
Tôi vừa chịu đòn, vừa gào khóc, tuỳ ý trút ra hết những tủi thân từ trước đến nay: "Bố chỉ biết thiên vị em gái! Ba người các người mới là một gia đình, đã như vậy, tại sao lúc sinh con ra không bóp chết con đi!"
"Đánh chết tôi đi, đánh chết tôi thì tôi đi đầu thai còn ông đi tù, kiếp sau tôi làm bố của ông, tôi cũng sẽ thiên vị, tôi thiên vị cho ông tức chết, vừa sinh ra đã vứt thẳng ông vào bồn cầu xả nước trôi đi!"
Bố bị tôi chọc tức đến mức trông như ác quỷ, gân xanh nổi đầy mặt.
Ánh mắt mẹ nhìn tôi chỉ toàn là sự thất vọng: "Sao mày lại biến thành cái dạng này hả."
Cười chết mất, ánh mắt bà ta nhìn tôi lúc nào cũng là sự thất vọng, tôi đã sớm miễn dịch rồi, thậm chí còn có thể đáp trả bà ta bằng một nụ cười "lần sau vẫn dám".
Hôm sau, tôi cố tình mặc một chiếc áo khoác thật dày đến trường.
Bây giờ đang là mùa thu, các bạn học đều mặc áo dài tay, chỉ riêng tôi quấn một chiếc áo bông nhỏ, trong giờ học nóng đến mức mồ hôi nhễ nhại.
Cô giáo chủ nhiệm bước đến trước mặt tôi, bảo tôi cởi áo ra, đổ nhiều mồ hôi thế kia cô nhìn cũng thấy khó chịu.
Tôi thút thít khóc khẽ, giả vờ như đang cam chịu tủi nhục, chậm rãi cởi áo khoác ra, để lộ cánh tay chi chít vết thương.
Cô chủ nhiệm ngay lập tức báo cảnh sát.
Tôi thề tôi sẽ cố gắng học tập thật tốt, báo đáp đại ân đại đức của cô giáo chủ nhiệm.
Nhắc tới mới thấy đúng là trời xanh giúp tôi, bố tôi là công chức nhà nước, một công việc vô cùng chú trọng hình tượng, cho nên tôi chẳng hề lo lắng chút nào về việc ông ta sẽ vứt bỏ tôi.
Ước chừng cũng không có khả năng đánh chết tôi.
Thứ tôi cầu mong chẳng qua chỉ là sự công bằng, không ai cho tôi, thì tôi sẽ tự mình giành lấy.
Cuối tuần, mẹ dẫn em gái đi dạo trung tâm thương mại, còn tôi bị cấm túc, bị khoá trái cửa nhốt ở trong nhà.
Trước khi đi, bà ta bảo tôi ở nhà tự kiểm điểm cho thật kỹ xem gần đây đã làm ra những chuyện súc sinh cặn bã gì.
"Bố mày bây giờ đang là Cục phó, lại đang trong thời kỳ thăng tiến quan trọng, mày có biết mày rất có thể sẽ trở thành vết nhơ của ông ấy không? Biết sớm mày thế này, tao thà không đẻ ra mày cho xong." Mẹ tôi nhíu mày với vẻ đầy chán ghét.
Em gái trốn sau lưng bà ta, nhăn mặt thè lưỡi trêu tức tôi.
Tê rần, tê liệt hoàn toàn rồi.
Tôi ngồi trong phòng một lúc, đột nhiên nhớ lại kiếp trước, tôi từng là một cô gái được tất cả mọi người khen ngợi.
Bọn họ bám trên người tôi, hút máu tôi, ăn thịt tôi, trắng trợn tổn thương tôi, cướp đoạt mọi thứ của tôi, thế nhưng sau đó lại tươi cười nói với tôi: "Mày đúng là một đứa trẻ ngoan."
Có phải, đứa trẻ không biết khóc thì sẽ không có kẹo ăn?
Nếu đã như vậy, thế thì tôi không chỉ khóc, mà tôi còn muốn trườn bò một cách u ám, vò đầu bứt tóc, ngoáy mũi, móc mắt, trèo lên cây kêu a ba a ba như khỉ, nhảy xuống nước, điên cuồng la hét.
Tôi giật tấm rèm cửa trong phòng xuống, cắt thành từng dải từng dải rồi buộc thắt nút lại với nhau, một đầu buộc vào bậu cửa sổ, đầu kia buộc vào người.
Nhà tôi ở tầng ba, không quá cao, nhưng khoảnh khắc đứng trên bậu cửa sổ, tôi vẫn thấy hơi choáng váng.
Tôi cẩn thận dè dặt bước một chân ra ngoài.
Ngay lập tức, bên dưới truyền đến tiếng la hét.
"Cô bé kia, cháu đang làm gì thế?"
"Nguy hiểm quá, mau quay vào trong, quay vào trong đi!"
Nơi này là khu tập thể cán bộ chính phủ, nơi tôi sinh ra và lớn lên, hôm nay Khương Tiểu Tiểu tôi phải khiến cho thanh danh của cả nhà này tan nát quét đất.
Tôi thả sợi dây xuống từng chút từng chút một.
Những người dân hoảng hốt đang định gọi điện báo cảnh sát thì tôi đã tuột xuống tới mặt đất.
Người tôi muốn trả thù là bố mẹ, sao có thể làm lãng phí sức lực của cảnh sát được chứ?
"Các cô các chú cứ yên tâm ạ, cháu chỉ là bị nhốt trong nhà quá lâu rồi nên mới trèo ra ngoài hóng gió một chút thôi." Tôi giả vờ mạnh mẽ mỉm cười.