Tuy nhà tôi ở trong khu tập thể cán bộ, nhưng thực tế bố mẹ tôi có rất nhiều bất động sản, biệt thự hay chung cư cao cấp đều có cả.
Chuyện này phải kể từ hoàn cảnh gia đình phức tạp của tôi.
Bố tôi là con phượng hoàng vàng bay ra từ vùng nông thôn, là sinh viên đại học duy nhất trong làng vào thời điểm đó, sau khi tốt nghiệp thì vào làm cơ quan nhà nước, lăn lộn hơn chục năm, hiện tại đã trở thành nhân vật quyền lực số hai trong Cục.
Nhưng bố tôi muốn nắm trong tay cả quyền lẫn tiền, cho nên ông ta bảo mẹ tôi từ chức, đứng tên trên danh nghĩa là kinh doanh buôn bán.
Con đường quan lộ thì thăng tiến không ngừng, tiền bạc thì cuồn cuộn đổ vào túi, chỉ tiếc là lại vớ phải một đứa con gái như tôi.
Coi như ông ta xui xẻo vậy, he.
Người trong khu tập thể nể mặt bố tôi, không làm lớn chuyện này, nhưng sau lưng thì ai cũng bàn tán xôn xao.
Bố lại đánh tôi một trận.
Lần này là thực sự đánh thừa sống thiếu chết.
Đánh được một nửa, tôi đột nhiên buông một câu: "Bố chưa ăn cơm à?"
Bố sững người một chút.
Ngay lập tức cả khuôn mặt ông ta đỏ bừng lên, giống như một con nghé con đang phát điên, lao thẳng về phía tôi.
Tôi dịch chuyển tức thời nhào đến bên cửa sổ, mở toang cửa sổ ra gào lên: "Cứu mạng với, bạo hành gia đình, tôi sắp bị đánh chết rồi!"
Mẹ hoảng hốt vội vàng bịt miệng tôi kéo giật về phía sau, rồi đóng sầm cửa sổ lại.
"Đánh chết tôi đi, ngày mai ông lên trang nhất tin tức, tôi xuống địa phủ, tiêu đề tôi cũng đã nghĩ sẵn cho ông rồi: 【Kinh hoàng! Nhân vật quyền lực số hai của Cục nọ đêm khuya thanh vắng lại làm ra loại chuyện này với con gái ruột! Rốt cuộc là sự vặn vẹo của nhân tính hay là sự tha hoá của đạo đức?】"
Chỉ số IQ của bố tôi rất cao, nếu không ông ta cũng không thể trở thành sinh viên đại học duy nhất của làng vào cái thời đại đó.
Ông ta ép bản thân phải bình tĩnh lại, đoạn ngồi phịch xuống ghế sô pha.
"Nói đi, mày làm ầm ĩ lên như thế là muốn cái gì?" Bố châm một điếu thuốc.
"Dập thuốc đi." Tôi cất lời.
Tay ông ta khẽ run lên: "Con ranh con này, mày còn dám..."
"Nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói chuyện với tôi." Tôi khoanh hai tay trước ngực, nhìn ông ta với thái độ kẻ cả.
"Mày tin tao tống mày vào bệnh viện tâm thần không." Ông ta nghiến răng đe doạ.
Tôi cười khẩy một tiếng: "Đường đường là Cục phó Khương, nuôi ra đứa con gái lại là một kẻ điên. Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, tôi là kẻ điên thì ông cũng thế thôi. Thảo nào cả đời chỉ có thể làm một ông Cục phó, hoá ra là vì con gái ruột là một con điên cơ mà."
Ông ta dụi điếu thuốc vào gạt tàn: "Mày có thể không phải con gái tao."
Tôi nhìn ông ta như nhìn một tên ngốc: "Không phải chứ, trên đời này thực sự có người vĩ đại đến mức đi nuôi con hộ người khác sao?"
Ông ta sửng sốt một giây, ngay sau đó cúi gằm mặt xuống, không nói thêm câu nào.
"Khương Thiếu Côn, ông nên tin một điều, tôi cũng chẳng vui vẻ gì khi phải làm con gái của ông, chi bằng chúng ta giao ước ba điều đi."
Vào năm tôi mười lăm tuổi, cuối cùng tôi đã lột xác thành công, biến thành một nữ ma đầu mà ai trong nhà cũng phải khiếp sợ.
Có đôi khi em gái cướp đồ của tôi, mẹ sẽ giật lại ném trả cho tôi, rồi nói một câu: "Con cướp đồ của nó làm gì! Con muốn thứ gì thì mẹ sẽ mua cho con."
Không có tình yêu thương, nhưng cũng chẳng còn những tổn thương, thế là đủ rồi.
Có một buổi tối, Khương Hân Hân nói với tôi: "Chị à, em thật sự thấy thương hại cho chị, chị chống đối lại bố mẹ thì có lợi lộc gì chứ? Sau này gia sản nhà này chị sẽ chẳng được chia một xu nào đâu."
Tôi đang mải đọc sách nên quyết định lơ nó đi.
Ai ngờ nó lại càng vênh váo hơn: "Khương Tiểu Tiểu, chị giả vờ cái gì chứ? Em và bố mẹ mới là một gia đình ba người, cái nhà này mãi mãi không hoan nghênh chị! Chị biết điều thì cút ra ngoài đi, đợi khi nào chị trưởng thành, biết đâu em sẽ khuyên bố mẹ thí cho chị vài nghìn tệ."
Tôi cầm sách ném thẳng tới, trúng phóc ngay trán nó.
"Em gái!" Tôi gào lên một tiếng xé ruột xé gan, "Em gái sao em lại tự cầm sách đập vào đầu mình thế kia!"
"Nếu tôi thực sự đã làm sai điều gì thì xin ông trời hãy trừng phạt tôi đi! Đừng làm tổn thương em gái vô tội của tôi! Sáng nay rõ ràng tôi chỉ uống mỗi sữa đậu nành, thậm chí còn không ăn một miếng thịt cá nào, hành thiện tích đức mà," Vừa gầm thét! Vừa điên cuồng đập đầu xuống đất! Sau đó tôi dùng một tư thế vặn vẹo quái dị trườn bò về phía trước, ngoáy mũi rồi trét cục gỉ lên người nó, "Em gái, không có em thì chị biết sống sao đây!"
Khương Hân Hân: "Chị, chị đừng có qua đây!"