Sau khi bữa tiệc kết thúc, tôi về nhà thu dọn đồ đạc, ngoại trừ hai bộ quần áo lót, tôi chẳng mang theo bất cứ thứ gì khác, những năm tháng ở nhà họ Khương, đồ ăn thức uống đồ dùng cá nhân, sau này tôi sẽ trả lại toàn bộ cho bọn họ.
Mở cửa phòng, nương theo ánh trăng mờ nhạt, tôi nhìn thấy Khương Hân Hân đang ngồi trên sô pha tỉa cành hoa, một chậu hoa đỗ quyên đã bị cô ta cắt tỉa cho tan hoang xơ xác.
Không thèm bật đèn mà đi tỉa hoa cơ đấy, đúng là phục mày sát đất.
"Chị đang rất đắc ý có phải không." Giọng nói như âm hồn ma quỷ của Khương Hân Hân vang lên, doạ tôi giật thót mình.
"Chắc hẳn chị đã biết từ lâu rồi đúng không, tôi không phải con ruột của bố mẹ, nhưng như thế thì sao chứ? Khương Tiểu Tiểu, tôi đã tận hưởng sự yêu thương cưng chiều vốn dĩ thuộc về chị nhiều năm như vậy, có phải chị rất ghen tị với tôi không!"
"Có bệnh thì đừng có lên cơn phát tác trước mặt tôi." Tôi lên tiếng cảnh cáo.
"Ồ, đúng rồi Khương Tiểu Tiểu, chị có biết anh Nguyên Tân nói về chị như thế nào không? Anh ấy nói... phụt, haha, anh ấy nói chị vừa đen, vừa lùn, lại vừa mạnh mẽ quá đáng."
Khương Hân Hân đứng bật dậy, cô ta phát triển đúng là rất tốt, làn da trắng trẻo mịn màng, lại cao hơn tôi hẳn nửa cái đầu.
"Những thứ chị sở hữu, sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về tôi, bố mẹ ruột của chị đều không cần chị, thì nói gì đến anh Nguyên Tân nữa." Cô ta trắng trợn khiêu khích tôi.
"A đúng đúng đúng, tặng cho mày đấy, tặng hết cho mày đấy." Tôi kéo va ly hành lý đi thẳng, "Đúng rồi, mày không phải muốn để thú bông trong phòng tôi sao? Cứ để đi cứ để đi, đàn piano cũng có thể để vào đấy luôn nha."
Nói xong, tôi bước đi thẳng một mạch không chút lưu luyến.
Cái nhà này, tôi một giây một phút cũng chẳng muốn nán lại thêm nữa.
"Khương Tiểu Tiểu, tốt nhất là chị vĩnh viễn chết ở bên ngoài đi, vĩnh viễn đừng bao giờ quay trở về đây nữa!" Khương Hân Hân gầm rú gào thét.
Tôi quay đầu lại: "Khương Hân Hân, mày thật đáng thương."
Đáp lại tôi là chiếc kéo mà Khương Hân Hân vừa ném tới trong lúc mất kiểm soát cảm xúc, cô ta có lẽ chính bản thân mình cũng không ngờ tới việc mình có thể ném chuẩn xác đến thế, đâm thẳng vào lồng ngực tôi.
Tôi ngã gục xuống sàn nhà.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đang ở trong bệnh viện, mẹ đang túc trực bên giường.
Tôi vội vàng sờ lên ngực mình, ủa? Sao chẳng có vết thương nào thế này?
Tôi nhớ ra rồi, tôi đã nhét cuốn sổ từ vựng tiếng Anh vào túi áo trước ngực, đọc sách học tập bao nhiêu năm nay, tôi đã quen với việc đút sổ từ vựng ở trước ngực rồi, tôi còn định lên đại học tiếp tục cạnh tranh ganh đua tiếng Anh với người khác nữa cơ mà.
Thấy chưa, tôi đã bảo rồi, đối xử tốt với sách vở một chút, đến lúc mấu chốt nó sẽ cứu mạng bảo vệ bạn đấy.
"Tiểu Tiểu con tỉnh rồi!" Mẹ sốt sắng lao tới, "Nhanh lên, mẹ lấy giấy bút cho con, con viết một bản thoả thuận hoà giải thông cảm cho Hân Hân đi, bố con đã đưa Hân Hân đến đồn cảnh sát rồi."
Nhìn xem, đây chính là mẹ tôi đấy.
"Được chứ, tôi có thể viết đơn bãi nại, nhưng bà phải viết cho tôi một bản cam kết cắt đứt quan hệ gia đình." Tôi lạnh lùng nói mà không có chút biểu cảm nào.
"Sao mày lại ích kỷ như vậy! Mày chẳng phải không hề hấn gì đó sao? Nó là em gái mày cơ mà!" Mẹ gào thét lên.
Tôi chẳng thèm đáp lại bà ta, trực tiếp nằm ịch xuống giường.
Bà ta giật tung chăn của tôi, muốn kéo tôi ngồi dậy.
Tuy hơi mất mặt, nhưng tôi đoán chừng lúc đó tôi bị doạ cho sợ ngất xỉu, thử hỏi có ai nhìn thấy chiếc kéo cắm thẳng vào ngực mình mà không sợ cơ chứ?
"Khương Tiểu Tiểu, dẫu sao tao cũng đã nuôi mày tám năm trời, mày báo đáp tao như vậy sao? Đồ bạch nhãn lang ăn cháo đá bát! Đồ tiện nhân!"
Tôi bật người ngồi dậy, điên cuồng lắc đầu, gào thét ầm ĩ: "Tôi không nghe tôi không nghe tôi không nghe."
"Bà căn bản không phải là mẹ của tôi! Trên đời này làm gì có người mẹ nào khi con gái ruột suýt chút nữa bị giết chết lại còn có thể làm ra được loại chuyện như thế này? Bà là mẹ của Khương Hân Hân, bố nói Khương Hân Hân là con nuôi, thực ra tôi mới là con nuôi đúng không!"
Tôi bắt đầu phát điên.
"Mày nói bậy! Mày nói bậy! Hân Hân không phải là con nuôi! Nó không phải! Nó là con gái ruột của tao! Từ nhỏ tao đã gửi nó ở dưới quê, năm ba tuổi tao đã đón nó về rồi! Chúng tao chưa từng chia lìa nhau nữa! Nó mới là đứa con gái duy nhất của tao!" Bà ta phát điên lên.
Thế này là lại gây ra nghiệt chướng gì nữa đây.