Ngày thứ hai, tôi xuất viện, Khương Hân Hân cũng được thả về.
Cô ta trở nên trầm mặc ít nói, tôi cũng vậy.
Ở độ tuổi đẹp như hoa, chúng tôi lại đang dần dần khô héo lụi tàn.
Khương Thiếu Côn đã đi làm, trong nhà chỉ còn lại hai mẹ con bọn họ.
Tôi xách va ly hành lý, vẫy vẫy tay chào tạm biệt bọn họ: "Bye bye."
Không nói hẹn gặp lại, bởi vì tôi vĩnh viễn không bao giờ muốn gặp lại bọn họ nữa.
Tôi bước ra khỏi cửa nhà, ánh nắng chan hoà rực rỡ, Hạ Kỳ tựa lưng vào cửa xe hơi, tạo một dáng vẻ tiêu sái, đang chờ đợi tôi.
Tương lai thuộc về tôi vẫn còn đang tiếp diễn.
—Chính văn hoàn—