Biết được từ khi nào nhỉ?
Năm sáu tuổi, tôi phát hiện tôi chẳng hề giống bố mẹ chút nào, có người nói tôi không phải là con ruột.
Bọn họ dùng ánh mắt đồng tình thương hại để nhìn tôi, nói rằng bố ruột của tôi là cấp dưới của bố tôi, tôi là con nuôi.
Ánh mắt bố nhìn tôi luôn mang vẻ cao cao tại thượng, tràn ngập sự thương xót, nhưng mẹ lại dành trọn mọi tình yêu thương cho tôi.
Thế nhưng khi bà nhìn tôi thì lại như đang mường tượng xuyên qua tôi để nhìn một người khác, bà nhìn tôi, lúc nào cũng ngẩn ngơ thất thần, gọi tôi là "Tiểu Tiểu".
Sau này, bà rất ít khi nhắc tới cái tên Tiểu Tiểu nữa, ánh mắt khi nhìn tôi đong đầy tình thương.
Năm tôi tám tuổi, "Tiểu Tiểu" thực sự đã trở về.
Chị ta rất đen, rất gầy, rất nhỏ bé, môi nứt nẻ, đôi tay thô ráp.
Tôi xinh xắn hơn chị ta, bố mẹ chắc chắn sẽ yêu thương tôi nhiều hơn một chút.
Đúng vậy, mọi thứ đồ ăn ngon đồ chơi đẹp đều là của tôi hết, chỉ cần tôi muốn, tôi sẽ được nhìn thấy Khương Tiểu Tiểu tủi thân ấm ức nhường nhịn đồ đạc cho tôi.
Khương Tiểu Tiểu là một sự tồn tại thừa thãi, gia đình chúng tôi không chào đón chị ta!
Không biết từ lúc nào, suy nghĩ này đã ăn sâu bén rễ trong đầu tôi, mẹ nhìn chị ta với thời gian ngày càng dài hơn, ánh mắt bố nhìn chị ta cũng tràn ngập mùi khói lửa đạn dược.
Tính cách của Khương Tiểu Tiểu rất giống mẹ, rất dịu dàng, rất... dễ bị bắt nạt.
Năm mười hai tuổi, Khương Tiểu Tiểu đột nhiên thay đổi, giống hệt như một kẻ điên. Tôi hả hê trên nỗi đau của người khác khi nhìn chị ta bị ăn đòn tơi bời, toàn thân đầy rẫy vết thương, trong lòng thầm nghĩ, đánh mạnh thêm chút nữa đi, đánh chết chị ta đi! Tôi không cần người chị gái này.
Thế nhưng bố không làm thế.
Năm mười lăm tuổi, Khương Tiểu Tiểu thi đậu vào trường đại học top 1, cuối cùng chị ta cũng phải đi rồi, nhưng tại sao chị ta lại học cùng trường đại học với nam thần lớn lên cùng tôi từ nhỏ!
Lý Nguyên Tân là người duy nhất luôn nghiêm túc chăm chú nhìn tôi từ khi tôi còn bé.
Trong lễ trưởng thành của Khương Tiểu Tiểu, tôi đã tỏ tình với anh Nguyên Tân.
Anh ấy nói: "Em gái Hân Hân, em vẫn còn nhỏ, phải chăm chỉ học hành."
Tôi đáp: "Em sẽ chăm chỉ học hành, anh làm bạn trai em có được không, em sẽ càng nỗ lực học tập hơn nữa."
Anh ấy vỗ vỗ vai tôi: "Anh coi em như em gái."
Tôi hỏi anh ấy có phải đang thích Khương Tiểu Tiểu không, anh ấy trả lời là đúng vậy.
Anh ấy nói anh ấy thích sự nỗ lực, nghiêm túc, dám dũng cảm thể hiện bản thân của Khương Tiểu Tiểu.
Tôi khóc oà lên ôm chầm lấy anh ấy, tôi biết Lý Nguyên Tân chưa bao giờ biết từ chối kẻ yếu, chỉ cần tôi giả vờ tỏ ra đáng thương ấm ức, anh ấy sẽ không đẩy tôi ra.
Nhưng anh ấy đã đẩy tôi ra, anh ấy nói: "Lúc đầu anh cảm thấy, Tiểu Tiểu và anh là cùng một kiểu người, tính cách ôn hoà, không giỏi tranh biện cãi vã, cho nên luôn chịu thiệt thòi, bị người khác bắt nạt, nhưng sau này, cô ấy khiến anh nhìn thấy được ánh hào quang vạn trượng lấp lánh, anh cũng muốn trở thành một người giống như cô ấy."
Sau khi về nhà, tôi mất kiểm soát ném đồ vật trong tay về phía Khương Tiểu Tiểu, tôi đã quên mất thứ đang cầm trong tay mình là một chiếc kéo.
Vạn hạnh là Khương Tiểu Tiểu không sao.
Tôi ghét chị ta, nhưng tôi cũng không hề mong muốn chị ta phải chết, chỉ cần chị ta không cướp đồ đạc của tôi là được.
Ngày thứ hai Khương Tiểu Tiểu kéo va ly hành lý rời đi.
Bố nói với tôi: "Đợi khi nào mày trưởng thành thì cút đi." Ánh mắt ông ta nhìn tôi cứ như đang nhìn một thứ đồ dơ bẩn.
Chỉ sau một đêm, tôi đã mất đi tất cả mọi thứ.
Quãng đời còn lại sau này, tôi không bao giờ còn được gặp lại Khương Tiểu Tiểu nữa.
Năm mười tám tuổi, tôi thi trượt đại học, lại bị gia đình đuổi ra khỏi cửa, tới lúc này tôi mới nếm trải được những đau khổ của cuộc sống. Nhiều năm về sau tôi mới nhận ra rằng, dường như từ trước đến nay tôi vẫn luôn cướp đồ của Khương Tiểu Tiểu, những thứ đồ đó vốn dĩ thuộc về Khương Tiểu Tiểu cơ mà, và tôi, mới thực sự là tên trộm hèn hạ đó.