Bởi vì không muốn lãng phí thời gian trên con đường đi học và tan học, từ năm lớp mười hai tôi đã bắt đầu xin ở nội trú, nếu có thể, tôi thực sự hận không thể dọn thẳng giường ngủ ngay trong phòng học.
Đầu óc tôi vốn dĩ không được thông minh cho lắm, dẫu đã liều mạng dốc hết toàn lực thì cũng chỉ duy trì được vị trí trong top 10 của lớp.
Ở trong cái lớp chọn này, có những học bá vừa thông minh vừa chăm chỉ như Lý Nguyên Tân, cũng có những học thần không cần học vẫn dễ dàng thi đứng nhất như Hạ Kỳ, thế nhưng phần đông lại là những người bình thường như chúng tôi, có tố chất trung bình nhưng đang dốc sức nỗ lực hết mình.
Hiếm hoi mới có một dịp cuối tuần, tôi chuẩn bị về nhà một chuyến, một là để vứt quần áo và tất bẩn vào máy giặt quay cho sạch, hai là để về nhà phát điên, tiêu khiển xả stress đôi chút.
Tốc độ chạy bảy mươi dặm, tâm trạng là địt cụ mày vui quá.
Người đầu tiên nhìn thấy khi về đến nhà là Khương Hân Hân, cô ta đang ngồi trên sô pha xem tivi.
"Lâu rồi không gặp nhỉ." Khương Hân Hân liếc xéo tôi một cái.
Lười chẳng thèm quan tâm tới cô ta, cô ta chán ngắt, ngày nào cũng toát ra vẻ trà xanh thảo mai.
"Bố mẹ đều ra ngoài rồi nha." Khương Hân Hân nói với giọng điệu mang theo ý cười.
Đáng tiếc thật đấy.
Tôi quay về phòng của mình, thế nhưng lại phát hiện trong phòng đột nhiên xuất hiện rất nhiều đồ đạc không thuộc về tôi, trên giường toàn là thú bông gối ôm của Khương Hân Hân, thậm chí còn đặt cả một cây đàn piano.
Thật sự đấy, bây giờ tôi chỉ muốn chạy qua giường của Khương Hân Hân để ỉa một bãi.
Để cho cô ta cũng nếm thử cảm giác bị người khác làm cho buồn nôn là như thế nào.
Nhưng tôi là một người văn minh, tôi sẽ không làm ra chuyện như vậy.
Tôi lao ra khỏi cửa phòng, túm lấy tóc Khương Hân Hân vả liền hai cái tát tai.
"Khương Hân Hân, sao mày lại thích đi chiếm đồ của người khác thế nhỉ. Đến thịt lợn còn đang tăng giá, chỉ có mày là càng ngày càng rẻ tiền đi thôi, mày điếm tới mức bất kể ngày đêm luôn rồi hả?"
Khương Hân Hân hét toáng lên: "Chị ơi, tha cho em đi, em không dám nữa đâu."
Sai sai, có gì đó không ổn, đây không phải là những lời mà con trà xanh nhỏ này nên nói vào lúc này, trừ phi... có người khác đang ở đây.
Tôi quay đầu lại, liền bắt gặp Lý Nguyên Tân đang trừng to mắt nhìn tôi chằm chằm.
Khương Hân Hân, mày đúng là giỏi thật đấy.
"Khương Tiểu Tiểu, tôi không ngờ cô lại là hạng người như vậy." Lý Nguyên Tân dùng ánh mắt thất vọng nhìn tôi.
Tôi bình tĩnh nhấc điện thoại lên, gọi vào số trong danh bạ được lưu dưới cái tên "Suối nguồn vui vẻ".
"Bố! Khương Hân Hân dẫn trai về nhà! Khương Hân Hân yêu đương sớm!" Sau đó dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, chụp ngay một bức ảnh "Lý Nguyên Tân đau lòng đỡ lấy Khương Hân Hân bị ngã dưới đất".
Tôi nhìn Lý Nguyên Tân, dùng biểu cảm thất vọng hơn cả vẻ mặt lúc nãy của anh ta để nhìn chằm chằm vào anh ta: "Đồ súc sinh! Lý Nguyên Tân cái đồ súc sinh nhà anh, em gái tôi còn chưa đủ mười sáu tuổi đâu!"
Haizzz!
Tôi thở dài một hơi não nề.
"Chị ăn nói lung tung cái gì thế! Em và anh Nguyên Tân hoàn toàn trong sạch!" Khương Hân Hân khóc lóc lê hoa đái vũ.
"Thế thì mày thề đi, mày thề nếu mày ở bên cạnh Lý Nguyên Tân thì mày sẽ chết không được tử tế." Tôi tiếp tục châm ngòi thổi gió, dù sao tôi cũng là một kẻ điên mà, kẻ điên nói lời gì thì cũng được coi là điều hiển nhiên thôi.
Tất nhiên là Khương Hân Hân không dám thề, suy cho cùng nhà tôi cũng chỉ có chút quyền thế, có chút tiền bạc, còn nhà Lý Nguyên Tân lại là một tập đoàn tài chính lớn.
Ước tính thận trọng, với cái đức hạnh này của Khương Hân Hân, đẳng cấp cao nhất mà cô ta có thể với tới được cũng chỉ giới hạn ở mức Lý Nguyên Tân mà thôi.
"Khương Tiểu Tiểu, cô không cần thiết phải cư xử quá đáng như vậy." Lý Nguyên Tân lên tiếng, "Bao nhiêu năm qua, cô rốt cuộc vẫn thay đổi rồi, cô gái dịu dàng như nước trong ký ức kia, tôi sẽ coi như chưa từng được gặp mặt."
Tôi cụp mắt xuống, mặc niệm ba giây cho cái kiếp trước bi thảm của bản thân.
Rồi quay đầu rời đi.
Tiếp tục cãi nhau với hai người bọn họ chẳng có chút ý nghĩa nào cả, hơn nữa một người không thể cùng lúc đấu võ mồm với hai người, sẽ vô cùng ấm ức, lại còn suy hao tinh thần.
Trái tim tôi từ lâu đã dâng hiến cho việc học rồi, không còn chỗ để chứa bắp cải thối và trà xanh nhỏ nữa.
Thế nhưng phòng của tôi thì tôi phải làm chủ, tôi đóng kín cửa phòng lại, đập nát cây đàn piano của Khương Hân Hân, sau đó lại cầm kéo cắt nát hết lũ thú bông của cô ta.
"Từ nay về sau, đồ đạc của mày mà còn dám lọt vào phòng tao nữa, thì đây chính là kết cục, bao gồm cả bản thân mày cũng y như vậy." Tôi ném đống đồ rách nát ra khỏi phòng.
Tối hôm đó, tôi không quay lại trường học, tôi quyết định ngủ lại nhà, chẳng vì lý do nào khác, chỉ vì muốn đợi bố mẹ thân yêu của tôi về nhà.