Tiết học đầu tiên là tiết sinh hoạt lớp, cô chủ nhiệm yêu cầu bắt đầu từ dãy bàn đầu tiên, lần lượt giới thiệu tên và sở thích của bản thân.
Tôi nhẩm tính trong đầu một chút, tôi là Khương Tiểu Tiểu, sở thích là phát điên.
Không được, thế này thì chơi trội quá, tôi đến đây để học cơ mà! Đâu phải tới để thu hút sự chú ý của mọi người đâu!
Ai ngờ, cậu bạn cùng bàn của tôi bỗng nhiên đứng phắt dậy: "Chào mọi người, tôi tên là Hạ Kỳ, con mắt phải của tôi đang phong ấn sức mạnh tà ác của Ma tôn, ước mơ của tôi là đánh bại Thánh thiên sứ."
"Ầm" một tiếng, cả lớp lập tức trở nên sục sôi.
"Tôi tên là Khương Tiểu Tiểu, ước mơ là trở thành bố của tất cả mọi người." Tôi nghiêm túc nói.
Ngay sau đó...
"Tôi tên là Lộ Tử Hà, ước mơ là trở thành một chiếc dép lê, chính là chiếc dép lê mà mẹ tôi hay dùng để đánh tôi ấy."
"Tôi tên là Bạch Mộng, ước mơ là trở thành công chúa."
Có viên ngọc quý Hạ Kỳ đi tiên phong mở đường, những người phía sau chúng tôi dù có nói nhăng nói cuội thế nào đi nữa thì cũng chỉ tính là bình thường mà thôi.
Đến lượt Lý Nguyên Tân, giọng nói của anh ta xen lẫn ý cười: "Tôi tên là Lý Nguyên Tân, ước mơ là mở một cửa tiệm nhỏ, cưu mang thật nhiều chó mèo hoang."
Tôi có phần ngạc nhiên, một kẻ như anh ta! Vậy mà lại ôm ấp loại ước mơ này.
Nhờ những lời nói xằng bậy của Hạ Kỳ mà quan hệ của cả lớp chúng tôi trở nên cực kỳ hoà hợp.
Và ngày hôm nay, trong suốt quãng đời sau này của chúng tôi, chắc chắn nó cũng sẽ lấp lánh toả sáng trong ký ức như một viên ngọc quý.
Thoắt cái, tôi đã lên lớp mười hai, trong hai năm học này, tôi và Lý Nguyên Tân luôn ăn ý giữ khoảng cách với nhau.
Anh ta là một người kín đáo dè dặt, kiếp trước mối quan hệ của tôi và anh ta không xa cũng không gần, mãi cho đến năm lớp mười hai khi anh ta tỏ tình với tôi, chúng tôi mới chính thức ở bên nhau, nhưng chỉ được vài ngày, Khương Hân Hân đã chen ngang vào, biến mọi chuyện thành bộ ba rắc rối.
Dựa vào việc tôi dễ nói chuyện, cộng thêm những lời dạy bảo ngày đêm bên tai của bố mẹ, tôi nghiễm nhiên trở thành bảo mẫu của Khương Hân Hân.
Cũng do tôi tự chuốc lấy! Lúc nào cũng tự cho rằng bản thân mang thân phận làm chị thì phải chăm sóc tốt cho em gái, tự dưng gánh thêm bao nhiêu tinh thần trách nhiệm kỳ quái vào người! Trong khi việc chăm lo cho Khương Hân Hân vốn dĩ chưa bao giờ là trách nhiệm của tôi cả.
Bản thân tôi cũng vẫn còn là một đứa trẻ cơ mà!
Chuyện cũ chẳng muốn quay đầu nhìn lại, kiếp này tôi một chút cũng không muốn dính dáng gì tới hai người bọn họ nữa.
Tôi dồn toàn bộ tâm trí vào việc học.
Kẻ nào dám làm phiền tôi học, tôi sẽ cắn kẻ đó!
Trùng hợp thay, suốt ba năm nay tôi đều ngồi cùng bàn với Hạ Kỳ, cậu ta là một người hơi kỳ lạ, lên lớp thì không nghe giảng, khi thì phóng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, khi thì lăn ra ngủ khò khò, nhưng cứ hễ hạ màn tan học là lại bày trò phát bệnh trước mặt tôi.
"A, đau quá, cánh tay phải của ta đau quá, chẳng lẽ phong ấn... sắp bị giải trừ rồi sao?" Hạ Kỳ gào thét như quỷ khóc.
Cậu là lên lớp ngủ bị tê tay thì có.
"Bớt nói nhảm lại đi, mau giúp tôi xem bài này giải thế nào?" Tôi vỗ vỗ vào vai cậu ta.
"Cậu vẽ một đường phụ trợ ở chỗ này, sau đó lại vẽ thêm một đường ở chỗ kia." Hạ Kỳ thành thật đáp lời.
"Hạ Kỳ, tại sao một kẻ mắc bệnh chuunibyou như cậu mà học lại giỏi thế?"
Tóc của Hạ Kỳ dựng ngược hết cả lên, y hệt như đầu nhím: "Cậu nói ai mắc bệnh chuunibyou hả!"
Tôi trừng mắt lườm sang một cái.
Giọng cậu ta tự động thu nhỏ lại: "Khoa học là môn học của các vị thần, không nắm bắt vững vàng khoa học thì làm sao khám phá được những bí ẩn sâu xa hơn của thế giới cơ chứ."
"Cậu thì muốn khám phá thứ bí ẩn gì đây?" Tôi cắn đầu bút hỏi.
Hạ Kỳ liếc nhìn tôi, chóp tai đỏ lựng lên đến mức xuyên thấu: "Ví dụ như, tình yêu là sự bùng nổ của hormone hay là sự thu hút của linh hồn."
Cậu ta đón lấy ánh nắng, cả gương mặt đều đang phát sáng rực rỡ.