Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, tôi dự đoán mình làm bài thi không tồi, nhưng sắp tới tôi sẽ đủ mười tám tuổi, gia đình không còn nghĩa vụ phải tiếp tục nuôi nấng tôi nữa, tôi phải tự nghĩ cách nuôi sống bản thân mình thôi.
Tôi dự định sẽ đi làm thêm dịp hè, nhận làm gia sư để tích cóp tiền.
Trùng hợp thay, có một nhà xuất bản đã tìm đến tôi, nói rằng họ hy vọng có thể mua lại bộ vở ghi chép suốt ba năm cấp ba của tôi để xuất bản thành một bộ sách tham khảo.
Đó là một khoản thu nhập vô cùng lý tưởng, nếu tiết kiệm một chút thì thậm chí có thể đủ cho tôi trang trải chi phí học xong chương trình đại học.
Biên tập viên kể rằng ban đầu họ tìm đến học thần Hạ Kỳ của lớp tôi, nhưng Hạ Kỳ bảo cậu ta chưa bao giờ ghi chép bài vở cả, rồi ngay sau đó đã giới thiệu tôi cho người của nhà xuất bản.
Cảm động quá mức.
Sau khi kết thúc kỳ thi đại học, tôi vẫn ở lì trong nhà, ăn bám chờ chết.
Tôi đang đợi đến ngày tôi trưởng thành.
Vào kiếp trước, lễ trưởng thành của tôi đã diễn ra trong không khí vô cùng tồi tệ.
Bố đã tổ chức một bữa tiệc khổng lồ cho tôi, mời toàn bộ giới thượng lưu và các nhân vật tầm cỡ trong giới chính trị, thương nghiệp tại địa phương tới tham dự.
Ông ta bảo mẹ trang điểm cho tôi thật lộng lẫy, giống như một món hàng hoá chờ người đến ra giá để bán đi, và thực tế, với tư cách là một món hàng, tôi quả thực đủ xinh đẹp, đủ thu hút sự chú ý.
Trong bữa tiệc, bố bắt tôi đi mời rượu, từ người có địa vị cao đến người có địa vị thấp, từ người lớn tuổi đến người trẻ tuổi.
Có không ít người còn chút lương tâm đã lên tiếng khuyên can bố: "Đừng để con gái uống nhiều rượu như vậy."
Bố tôi trưng ra nụ cười lấy lòng: "Sợ cái gì, nó đã trưởng thành rồi, nó thích uống mà."
Tôi uống đến mức đầu óc choáng váng, trong vô thức đi tìm Lý Nguyên Tân.
Anh ta đang bị vây quanh bởi một đám thanh niên con nhà giàu. Khương Hân Hân đang đứng bên cạnh anh ta.
Một đám người đang cười cợt ầm ĩ.
"Anh Nguyên, dùng ba chữ để miêu tả bạn gái của anh đi?" Một gã thanh niên cười cợt nhả.
Lý Nguyên Tân dường như là chơi trò nói thật hay thử thách bị thua, anh ta bất đắc dĩ xua xua tay: "Đen, lùn, mạnh."
Một tràng cười bỉ ổi vang lên: "Đen chỗ nào? Lùn chỗ nào? Mặt nào mạnh?"
Da đen, dáng lùn, tính cách quá mạnh mẽ.