Sau khi có điểm thi đại học, tôi nhận được cuộc gọi từ trường Đại học top 1, tôi xếp hạng thứ chín toàn tỉnh.
Nhóm chat của lớp đã bùng nổ từ lâu, thủ khoa là ai thì đương nhiên chẳng cần phải nói nhiều nữa, là Hạ Kỳ.
Nhưng tôi, với tư cách là con hắc mã đột phá của năm nay, đã giành được vị trí thứ hai của lớp, thứ chín toàn tỉnh.
Giáo viên chủ nhiệm điên cuồng spam tin nhắn trong nhóm: Chỉ cần nỗ lực, chắc chắn sẽ nhận được sự hồi đáp!
Giáo viên chủ nhiệm lại đăng một đoạn văn dài như bài luận trong nhóm chat: "Cuối cùng cô cũng có hơi lo lắng về trạng thái tinh thần của bạn Tiểu Tiểu, giống như bị tẩu hoả nhập ma vậy, khuyên cũng không dám khuyên, may mà cuối cùng đã gặt hái được một kết quả vô cùng viên mãn, lớp chúng ta có tận hai bạn lọt vào top 10 toàn tỉnh! Lần này cô sẽ được lưu danh sử sách rồi!"
"Nhà trường sẽ không dựng bia đá cho tôi đấy chứ! Lại còn dựng cả tượng điêu khắc nữa, tôi nên tạo tư thế gì để trông đẹp hơn nhỉ?" Cô giáo chủ nhiệm lại tiếp tục đặt câu hỏi trong nhóm.
Thành thực mà nói, người đáng lo ngại về trạng thái tinh thần nhất lẽ ra phải là cô ấy mới đúng.
Hạ Kỳ hình như vừa nạp tiền vào mua quyền lợi gì đó, cứ hễ cậu ta nhắn tin trong nhóm là lại có hiệu ứng màu mè sặc sỡ đi kèm.
"Xin chúc mừng bạn Khương Tiểu Tiểu! Chúc mừng bạn Khương Tiểu Tiểu!" Cậu ta đã dùng sức lực của một mình mình để lôi kéo trung tâm chủ đề thảo luận của mọi người quay trở lại trên người tôi.
Tôi vội vàng nhắn tin riêng cho cậu ta: "Cậu ngậm miệng lại đi Hạ Kỳ!"
Hạ Kỳ: "... Ra khỏi cửa đi."
Ra khỏi cửa gì cơ? Tôi theo phản xạ tự nhiên ngó xuống dưới lầu nhà chúng tôi, một chiếc xe màu đen đang đỗ ở ngay dưới đó.
Tôi hối hả chạy như bay xuống lầu, thế nhưng lại bị bố mẹ cản đường: "Con định đi đâu thế cục cưng?"
"Đến đài hoá thân hoàn vũ." Tôi bịa chuyện tiện miệng nói bừa.
Sắc mặt bố mẹ trông có vẻ không tốt cho lắm: "Đến đài hoá thân hoàn vũ làm gì?"
"Để chôn cất thanh xuân đã héo tàn của con."
"Muộn thế này rồi, đến đó không an toàn đâu, con bây giờ đã là sinh viên của trường Đại học top 1 rồi." Bố xoa xoa hai tay vào nhau, "Để bố đưa con đi nhé."
Tôi trợn tròn mắt, làm bộ làm tịch vỗ tay đen đét: "Trời ơi! Thánh mẫu Maria của tôi ơi! Chiếc xe tôn quý đó của bố mà con cũng được phép ngồi sao? Không thể nào không thể nào, đó là ghế ngồi độc quyền của Khương Hân Hân cơ mà, con sợ ngồi lên đó sẽ bị trĩ mất! Ông trời ơi, con sống lớn chừng này rồi mà còn chưa từng được ngồi trên xe hơi của bố ruột cơ đấy! Hoá ra con gái có thể được ngồi trên xe hơi của bố sao? Có phải con gái nhà người ta cũng có được may mắn tốt đẹp giống như con không thế!"
Sắc mặt bố trắng bệch ra.
Tôi vòng qua ông ta lao thẳng xuống dưới lầu.
Hạ Kỳ đợi tôi ở dưới lầu, cậu ta rất sốt sắng hỏi thăm tôi về chuyện điền nguyện vọng.
Tôi nói cứ tuỳ duyên đi, tôi vẫn chưa nghĩ ra nên học chuyên ngành gì.
Ở cái độ tuổi hai bàn tay trắng chẳng có gì trong tay, lại phải dựa vào điểm số để vội vàng quyết định con đường tương lai cho cả một đời, thật quá ngu ngốc.
"Cậu định học chuyên ngành gì?" Tôi hỏi.
"Người nhà bảo tớ học Tài chính." Hạ Kỳ cười khổ, "Quê tớ ở kinh đô, là gia đình kinh doanh buôn bán, cậu biết đấy, những đứa con sinh ra trong gia đình như chúng tớ, đều phải suy xét cân nhắc vì lợi ích gia tộc."
"Hình như đột nhiên cậu đã trưởng thành rồi." Tôi xoa đầu cậu ta, an ủi nói.
"Đừng có xoa lung tung, đầu của đàn ông chỉ được cho vợ xoa thôi." Cậu ta cực kỳ nghiêm túc tuyên bố, sau đó lại cọ cọ đầu vào ngón tay tôi.
Tôi hoảng hốt rụt tay lại, kiếm chuyện để nói tiếp: "Vậy cậu muốn học chuyên ngành gì?"
Hạ Kỳ chìm vào suy tư sâu xa: "Học Y đi, tớ muốn khám phá sự kỳ diệu của cơ thể con người."
"Được! Quyết định thế đi, tôi cũng sẽ học Y!" Tôi lên tiếng.
Hạ Kỳ hoảng hốt, hai tai còn đỏ ửng lên: "Cậu cậu cậu... ý cậu là gì? Cậu không cần thiết phải vì tớ..."
"Tôi cảm thấy tôi rất thích hợp để học Y, tính cách rất phù hợp." Tôi tự đưa ra kết luận cho bản thân.
Nếu như tôi không phát điên, thì thực ra tôi cũng khá bình thường, rất thích hợp học Y.