Ông chỉ vào bản hợp đồng của công ty Vĩnh Thái.
“Công ty này đăng ký thành lập vào tháng mười hai năm ngoái, tháng hai năm nay đã ký hợp đồng bốn trăm năm mươi nghìn tệ với công ty cháu.”
“Vừa rồi chú kiểm tra trong hệ thống nội bộ.”
“Địa chỉ đăng ký của công ty này trùng với địa chỉ đăng ký của một công ty khác đứng tên Phương Viễn Dương.”
Ông ngẩng đầu nhìn tôi.
“Phương Viễn Dương là em chồng cháu đúng không?”
“Vâng.”
“Vậy thì đúng rồi.”
Lưu Quốc Đống đặt tài liệu xuống bàn.
Biểu cảm trở nên nghiêm túc.
“Thanh Đàn, chuyện này không chỉ đơn giản là tranh chấp dân sự nữa.”
“Nếu dùng hợp đồng giả để chuyển dịch tài sản công ty, mà số tiền đạt tới một ngưỡng nhất định, thì hoàn toàn có thể cấu thành hành vi chiếm đoạt tài sản trong chức vụ.”
“Cháu là người đại diện pháp luật của công ty, cũng là cổ đông lớn nhất.”
“Cháu có quyền, đồng thời cũng có nghĩa vụ truy cứu trách nhiệm này.”
Ngón tay tôi vô thức siết chặt.
“Chiếm đoạt tài sản trong chức vụ?”
Tôi lặp lại cụm từ đó.
“Đúng.”
Lưu Quốc Đống gật đầu.
“Chồng cháu, Phương Viễn Châu, với tư cách tổng giám đốc công ty, lợi dụng chức vụ của mình, dùng hợp đồng giả và giao dịch khống để chuyển tài sản công ty sang cho bản thân hoặc người thân.”
“Nếu chứng cứ đầy đủ…”
“Vậy thì chuyện này không còn là vợ chồng cãi nhau chia tài sản nữa.”
“Mà là một vụ án hình sự.”
Vụ án hình sự.
Bốn chữ ấy lơ lửng trong không khí.
Giống như một cây kim mảnh đâm thẳng vào thái dương tôi.
Tôi từng nghĩ tới chuyện đối chất với anh ta trước tòa.
Từng nghĩ tới việc thanh toán rõ ràng tài sản.
Nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ đi tới bước này.
“Tuy nhiên…”
Lưu Quốc Đống dịu giọng lại.
“Có khởi động tố tụng hình sự hay không vẫn do cháu quyết định.”
“Cháu có thể khởi kiện dân sự trước, yêu cầu anh ta hoàn trả tài sản đã chuyển đi và bồi thường thiệt hại.”
“Nhưng bất kể chọn con đường nào, những chứng cứ trong tay cháu đều vô cùng quan trọng.”
“Ý kiến của chú là nên photo thêm nhiều bản, cất ở những nơi khác nhau.”
“Sau đó khởi kiện càng sớm càng tốt.”
Lúc bước ra khỏi Cục Công Thương, trời đã gần tối.
Tôi đứng trên bậc thềm trước cửa.
Nhìn những ngọn đèn đường lần lượt sáng lên.
Trong lòng cuộn trào đủ loại cảm xúc.
Phương Viễn Châu.
Chúng ta đã kết hôn năm năm.
Năm năm đó, sáng nào tôi cũng dậy làm bữa sáng cho anh.
Từng chiếc áo sơ mi của anh đều do chính tay tôi là phẳng.
Mỗi lần anh xã giao uống quá nhiều, tôi lại thức dậy giữa đêm nấu canh giải rượu, rót nước cho anh.
Khi công ty gặp khó khăn, tôi lấy tiền của mình ra giúp anh vượt qua.
Tôi từng cho rằng đó chính là hôn nhân.
Cùng nhau nâng đỡ.
Cùng nhau đi hết một đời.
Nhưng hóa ra.
Mỗi màn kịch anh diễn trước mặt tôi.
Mỗi câu tình thoại anh nói.
Mỗi cái ôm anh trao.
Đều có bảng giá rõ ràng.
Bốn trăm năm mươi nghìn cũng được.
Một triệu bốn trăm nghìn cũng được.
Trong mắt anh.
Từ đầu tới cuối.
Tôi chẳng qua chỉ là một chuỗi con số.
Tôi nhắm mắt lại.
Ép những giọt nước mắt đang dâng lên quay trở về.
Sau đó lấy điện thoại ra, gửi cho luật sư Triệu một tin nhắn:
“Chứng cứ gần như đã đầy đủ. Ngày mai tôi sẽ tới văn phòng ký giấy ủy quyền. Tôi muốn khởi kiện.”