"Nói chuyện với cha mày như thế à?"
Lâm Khải Hải bị tôi chọc tức đến mức run rẩy, không nói nên lời, mẹ tôi Chu Uyển đi theo bắt đầu dạy dỗ tôi.
Đôi môi đỏ tươi đóng mở, nói toàn là những lời như tại sao tôi không chăm sóc tốt cho Lâm Giao, để em ấy bị người ta đánh.
Tôi nghe mà bật cười.
Dứt khoát ngồi đối diện cả nhà ba người bọn họ: "Mấy người không hỏi xem, vì sao cô ta lại bị đánh à?"
"Lâm Vãn Vãn, mày thái độ gì đấy!"
Mẹ tôi lớn tiếng quát mắng, tôi nhướng mày: "Sao, không hỏi à?
"Thẹn quá hóa giận rồi?"
Bà ta cũng giống như đời trước, chỉ cần Lâm Giao khóc một chút, bà ta liền không hỏi xanh đỏ đen trắng mà che chở cho Lâm Giao.
Làm cứ như, Lâm Giao mới thật sự là con gái ruột của bà ta vậy.
"Giao Giao có thể làm sai cái gì chứ?"
Chu Uyển oán hận nhìn chằm chằm tôi: "Mày làm chị, lúc em ấy bị người ta đánh, bất luận tình huống gì mày đều phải bảo vệ em ấy!"
Ha.
Từ nhỏ bà ta đã dùng bài này.
Cái gì mà chị gái phải nhường nhịn em gái, cái gì mà em gái ở bên ngoài chịu khổ, cho nên đồ ăn ngon đồ chơi vui đều phải nhường cho nó.
Kết quả tất cả những thứ thuộc về tôi đều nhường cho Lâm Giao, tôi lại chết thảm.
"Tôi cũng không phải mẹ nó."
Tôi châm chọc nhìn thoáng qua hai mẹ con đang ôm nhau: "Điều luật nào quy định chị gái phải bị đánh thay em gái?
"Ồ, đúng rồi, bà còn chưa biết vì sao nó bị đánh đúng không?"
Tôi nhìn thoáng qua Lâm Giao đang thút thít.
Cười nhạo nói: "Nó quyến rũ bạn trai tôi không thành, ngược lại bị dạy dỗ, đây không phải là đáng đời sao?"
"Bạn trai mày?
"Chưa kết hôn thì không tính, Giao Giao thích, mày nên nhường cho Giao Giao!"
Dù tôi đã nói rõ ngọn nguồn, Chu Uyển vẫn phản bác một cách hùng hồn đầy lý lẽ, nghiễm nhiên bày ra dáng vẻ tôi không nên làm như vậy.
Tam quan của tôi vỡ nát rồi.
Đều nói Phương Minh là kẻ điên, anh ta đâu có điên bằng Chu Uyển?
Nghe xem, lời bà ta nói đó có phải tiếng người không?
"Bảo nó đi chết đi sao nó không đi!"
Tôi cầm lấy tách trà ném thẳng vào mặt Lâm Giao.
Khả năng ném của tôi còn lợi hại hơn Lâm Khải Hải nhiều, ngay tại chỗ đập cho Lâm Giao phải ôm mặt oa oa khóc lớn.
"Mày!"
Chu Uyển giận dữ, chỉ trích Lâm Khải Hải bên cạnh: "Ông cứ trơ mắt nhìn Giao Giao bị đánh vậy sao! Còn không mau ngăn nó lại!"
Cái gọi là ngăn lại, chính là lấy bạo chế bạo.
Nhưng mà trong lúc ông ta tháo dây lưng, tôi đã gọi thông điện thoại cho Phương Minh.
"Anh đang ở đâu? Cha mẹ em nói, Lâm Giao thích anh... Bảo em nhường ngôi."
Tôi cố ý mang theo chút nghẹn ngào trong giọng nói, Phương Minh muốn làm gì thì không liên quan đến tôi.
Quả nhiên!
"Chờ anh 3 phút!"
Phương Minh hẳn là vẫn chưa đi xa.
Chưa đến 3 phút, anh đã đằng đằng sát khí lái xe vọt vào nhà họ Lâm, đôi mắt đỏ ngầu: "Vãn Vãn!"