"Vãn Vãn! Em không sao chứ?"
Tôi hất cằm về phía Lâm Khải Hải: "Anh cũng thấy rồi đấy, đều là chủ ý của cha mẹ em, dây lưng còn ở trong tay ông ấy kìa, em thật sự là... sợ hãi, Phương Minh... chúng ta..."
Lâm Khải Hải vẫn còn chưa hoàn hồn. Chu Uyển và Lâm Giao đã sợ đến ngây người.
Cũng không phải đóng phim, ai từng thấy cảnh tượng xe thể thao gầm rú lao tới, ầm ầm tông thẳng vào phòng khách chứ?
Lâm Khải Hải miễn cưỡng giữ bình tĩnh, ngoài mạnh trong yếu gầm lên: "Thằng nhãi ranh ở đâu tới! Quả thực to gan lớn mật!"
"Thằng nhãi ranh?"
Phương Minh cười, anh vốn sinh ra đã có đôi mắt hoa đào mày ngài, đẹp như yêu nghiệt, lúc cười rộ lên càng là phong tư trác tuyệt.
Nhưng lời nói ra lại khiến người ta ớn lạnh sống lưng.
"Sao ngay cả tôi mà cũng không biết, tự giới thiệu chút, tôi tên Phương Minh."
Phương Minh vừa giới thiệu xong, sắc mặt Lâm Khải Hải đã đen lại.
Danh tiếng của Phương Minh mọi người đều đã nghe qua.
Công tử của tập đoàn Phương thị, tính tình nóng nảy, nổi tiếng biến thái.
"Là, là cậu..." Lâm Khải Hải như lúc này mới nhìn rõ tướng mạo của Phương Minh.
Phương Minh kiểm tra một lượt, xác định trên người tôi không có vết thương, lúc này mới chậm rãi đứng dậy nhìn về phía Lâm Khải Hải.
"Vừa nãy ông muốn đánh Vãn Vãn hả?"
Quay đầu gọi một cú điện thoại: "Ba, chuẩn bị tốt tiền bồi thường, con muốn làm chút chuyện lớn!"
Hít.
Tôi chưa từng thấy người nào ngông cuồng như vậy.
Nhưng mà, thích quá đi.
Chu Uyển và Lâm Giao sợ tới mức hét lên, Phương Minh khi điên lên là thật sự dám động thủ, đôi mắt đỏ ngầu đằng đằng sát khí ép tới, Lâm Khải Hải cũng sợ tới mức hét lên kinh hãi.
"Từ từ! Tôi có lời muốn nói!
"Đều là hiểu lầm! Tôi không ép Lâm Vãn Vãn nhường người! Nhà chúng tôi thừa nhận hai đứa là một đôi!"
Bước chân Phương Minh khựng lại.
Nghiêng đầu mơ hồ nhìn về phía tôi: "Vãn Vãn, còn giết không?"
Giết cái gì mà giết chứ, giết người là phạm pháp đấy, dọa cho bọn họ sợ đến mức tè ra quần là đủ để tôi dư vị thật lâu rồi.
"Em sợ máu."
Phương Minh nhanh chóng thu tay, chuyển sang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh tôi: "Vậy em muốn làm chút gì?
"Có muốn trực tiếp làm cho Lâm thị phá sản không?"
Vị đại gia này điên thì có điên, nhưng lông chân cũng to hơn eo nhà họ Lâm.
Tôi trầm ngâm: "Phá sản đi.
"Bọn họ lại dám muốn gậy đánh uyên ương, chia rẽ chúng ta, vậy thì cho bọn họ đi nhặt ve chai."
Vừa nhắc tới chia rẽ, Phương Minh liền xù lông.
Mắt thấy anh thật sự gọi điện thoại cho người ta làm sập Lâm thị, Lâm Khải Hải đều khóc rồi: "Tôi không dám! Tôi chúc hai người đời đời kiếp kiếp bên nhau!"
Tôi không lên tiếng, ý tứ sâu xa nhìn về phía Chu Uyển và Lâm Giao.
Lâm Khải Hải cũng quả nhiên không làm tôi thất vọng.
Bởi vì lo lắng cho công ty, ý của tôi vốn là để hai người kia cam đoan, ông ta suy một ra ba, trực tiếp trở tay tát mạnh mấy cái vào mặt hai mẹ con kia, khóe miệng đều bị đánh đến chảy máu.
"Tôi đảm bảo sẽ trông chừng hai người bọn họ cẩn thận."
Hai mẹ con kia khóc cũng không dám khóc.
Tôi tặc lưỡi, lười biếng nói: "Được thôi, đã thành ý mười phần như vậy, thế thì cứ như vậy trước đi."
Có sự uy hiếp của Phương Minh, lượng bọn họ cũng không dám làm bậy.
Lâm Khải Hải mắt thường có thể thấy được thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ông ta không biết, tôi cũng điên rồi.
Lúc tiễn Phương Minh đi, tôi cười tủm tỉm nói: "Hứa với em, nếu em chết ở nhà họ Lâm, anh giết bọn họ báo thù cho em, được không?"
"Bọn họ còn dám động đến em?
"Đừng nói chết, chỉ cần dám làm em bị thương, anh đều sẽ khiến bọn họ trả giá đắt!"
Phương Minh quả nhiên là hợp tâm ý tôi nhất.
Tặng cho anh một nụ hôn ngọt ngào, anh thỏa mãn lái chiếc xe thể thao bị móp đầu rời đi.
Vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy người nhà họ Lâm đang kinh hoảng.
Trong ánh mắt dường như đang nói, sao mày còn chưa đi?
Tôi cười với bọn họ để lộ hàm răng trắng hếu.
Đời trước trong mắt các người không phải không có tôi sao? Kiếp này tôi muốn trong mắt các người toàn là tôi!
Đi cái gì mà đi!