"Nói chuyện chút."
Người nhà họ Lâm muốn đi, nhưng tôi lười biếng lên tiếng.
Chu Uyển còn muốn bày ra cái giá của người mẹ trước mặt tôi, nghiêm giọng nói: "Mày đừng có quá đáng!"
"Ồ?"
Tôi nhìn về phía Lâm Khải Hải.
Ông ta cắn răng, không nói hai lời liền cho Chu Uyển một cái tát.
Chu Uyển bị đánh đến khóc lóc, các loại mắng chửi tôi táng tận lương tâm, sinh ra đáng lẽ nên dìm chết tôi, tôi nghe đến mức ngoáy ngoáy lỗ tai.
"Ông chủ Lâm, ông cũng không chê ồn ào à?"
Thực sự là quá ồn ào.
Bà ta đời trước không chút do dự hiến tế đứa con gái hiếu thuận nhất, nghe lời nhất cho Lâm Giao, bây giờ còn muốn tôi nghe lời?
Lâm Khải Hải trầm mặc, lại thêm một cái tát.
Chu Uyển rốt cuộc cũng câm miệng.
Tôi thản nhiên nhìn thoáng qua bộ dáng oán hận của bà ta, ánh mắt rơi trên người Lâm Giao: "Trả lại phòng của tôi đây.
"Lấy của tôi dùng của tôi, đều thống thống trả lại cho tôi!"
Từ nhỏ đến lớn, Lâm Giao đều thích đồ của tôi.
Mà tôi, không có cách nào cự tuyệt.
Một mặt là tôi thấy cô gái này thực sự đáng thương, mặt khác Chu Uyển cũng không tiếc dư lực muốn tôi nhường ngôi.
Bình thường thì phê bình tôi không đúng tí nào.
Đối với tôi yêu cầu rất cao, lại chưa từng yêu cầu Lâm Giao như thế.
Tôi nếu muốn đồ của Lâm Giao, đó chính là tôi không biết xấu hổ, ngay cả đồ của em gái cũng muốn cướp.
Lâm Giao khóc sướt mướt đi dọn đồ.
Đó vốn dĩ là phòng của tôi, nhưng Lâm Giao nói phòng nó ở không thoải mái, còn nói rất hâm mộ chị gái được ở mãi trong căn phòng rộng rãi thoải mái, sau đó Chu Uyển liền đổi phòng của tôi và nó cho nhau.
Kỳ thật lúc ấy tôi rất không hiểu.
Nếu Lâm Giao ở phòng đó không thoải mái, chẳng lẽ tôi ở thì thoải mái chắc?
Hôm nay là thật sự thoải mái rồi.
Chu Uyển còn đang đánh nhau khóc lóc với Lâm Khải Hải: "Ông cứ mặc kệ nó giương oai diễu võ như vậy, không coi tôi là người?
"Lâm Khải Hải, ông nói ông yêu tôi nhất, ông lại vì nó mà đánh tôi!
"Tôi không sống với ông nữa!"
Hai người họ đánh nhau dưới lầu, tôi đứng ở hành lang lầu 3 quang minh chính đại nghe lén, nghe đến vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Chu Uyển bị mất trí thời kỳ cuối rồi à?
Lời nói đó.
Chẳng lẽ nói, tôi mới là được nhận nuôi?
Tôi để tâm một chút.
Thừa dịp không ai chú ý, tôi vào phòng ngủ chính lấy tóc của Lâm Khải Hải và Chu Uyển trên giường, mang đi làm xét nghiệm ADN.
Đợi tôi trở về, phòng đã dọn dẹp xong.
Lâm Giao mắt đều đã khóc sưng lên: "Chị gái, chị không phải muốn ở phòng em sao, hiện tại..."
"Dừng lại."
Tôi cười lạnh: "Đây vốn dĩ là phòng của tôi."
"Cô không phải cô nhi sao, thật sự coi nơi này là nhà của cô à?"
Sắc mặt Lâm Giao đột nhiên tái nhợt, điềm đạm đáng yêu nhìn về phía Chu Uyển.
Nhưng không biết Lâm Khải Hải đã nói gì với bà ta, bà ta trừ bỏ oán hận không giấu được, cũng không có giúp Lâm Giao nói chuyện giống như trước kia.
"A đúng rồi, tôi ở phòng tôi quen rồi, gian này cứ để trống đi."
Phòng đã dọn dẹp xong rồi, nhưng tôi cứ không chuyển vào đấy.
Liếc mắt nhìn Lâm Giao và Chu Uyển đang kinh ngạc, tâm tình tôi rất tốt trở về phòng.
Haizz, tôi cứ thích chơi vậy đấy.
Tức chết hai người.