Lâm Giao không dám nhắc tới chuyện công lược với tôi nữa.
Nhưng cô ta bắt đầu lén lút, cố ý vô tình nghĩ cách tiếp cận Phương Minh.
Từ sau khi Phương Minh phát điên một lần ở nhà họ Lâm, anh ấy cũng trở thành khách quen của nhà họ Lâm, thường xuyên tới cửa tìm tôi.
Lâm Khải Hải và Chu Uyển cũng không dám cản.
Lâm Giao lại nhân cơ hội đó, không phải ngồi gần anh ấy, thì là cố ý đi đường bằng phẳng cũng ngã, muốn nhân cơ hội chui vào lòng anh ấy.
Nhưng mỗi lần đều sẽ bị Phương Minh không chút khách khí đá văng ra.
Mà vị đại gia mù quáng vì yêu thời kỳ cuối này lại càng tìm tôi cáo trạng: "Vãn Vãn, cô ta phiền quá, em chuyển ra ngoài ở được không?
"Tiền của anh đều cho em tiêu, em muốn ở đâu thì ở, chỉ là đừng ở cùng với cái đồ mê trai kia."
Lâm Giao vừa vặn bưng trái cây đi tới.
Nghe vậy mặt đều cứng đờ.
Tôi không khách khí bật cười thành tiếng: "Cô ta chính là nguồn vui của em đấy."
Nếu chuyển ra ngoài ở, vậy thì còn gì thú vị nữa?
"Vậy đều nghe theo em."
Phương Minh ngoan ngoãn vô cùng, ân cần bóc vỏ nho đút tôi ăn, Lâm Giao ở bên cạnh rụt rè cười: "Thiếu gia Phương, tôi muốn..."
"Tôi khuyên cô tốt nhất nghĩ cũng đừng nghĩ."
Phương Minh mí mắt cũng chưa nâng lên.
Cầm lấy khăn giấy cẩn thận giúp tôi lau khóe miệng, trực tiếp coi thường Lâm Giao.
Tôi cong môi, vừa lòng tặng cho Phương Minh một nụ hôn.
"Làm rất đẹp."
So với tên tra nam chết tiệt kia, anh ấy quả thực là tấm gương nam đức.
Nhưng tôi không nghĩ tới, lúc tôi và Phương Minh đi dạo phố, sẽ gặp Lâm Giao và Triệu Minh Kiệt.
Hai người bọn họ tay khoác tay từ cửa hàng xa xỉ phẩm đối diện đi ra, ngước mắt nhìn thấy tôi và Phương Minh, đều rõ ràng sửng sốt một chút.
"Thiếu gia Phương, em là..."
"Em gái, hôm qua cô còn nói muốn theo đuổi Phương Minh, hôm nay đã khoác tay người khác rồi?"
Tôi khí định thần nhàn liếc nhìn Triệu Minh Kiệt.
Nhìn tra nam quả thực đau mắt.
Đời trước sống chết quấn lấy tôi, tới tay rồi thì lăn giường với Lâm Giao, đời này hai người họ lại ở bên nhau, xứng được một câu chân ái.
Lời Lâm Giao bị nghẹn lại, tức đến đỏ bừng mặt.
Tôi cười bình tĩnh: "Chỉ là ánh mắt không được tốt lắm, cho dù quyến rũ không được bạn trai tôi, cũng nên tìm người nào trông được mắt một chút chứ?"
Họ Triệu là khai thác mỏ nhỏ thì thế nào.
Nhà gã ngay cả nhà họ Lâm cũng không bằng, thì càng đừng nhắc tới nhà họ Phương.
"Vãn Vãn, em đang khen anh sao?"
Phương Minh coi hai người họ như không khí, đôi mắt hoa đào chăm chú nhìn tôi, lấp lánh như chứa đựng ngàn sao.
Tôi cười híp mắt gật đầu, thuận thế hôn anh một cái: "Đương nhiên rồi!"
Người đàn ông tốt đều là làm nũng dỗ dành mà ra.
Thiếu gia điên cuồng như được ăn mật, đuôi lông mày khóe mắt đều là ý cười không kìm nén được, vung tay lên: "Tiêu phí hôm nay của Vãn Vãn anh trả hết!"
Anh dựng đài, tôi đương nhiên phải hát tốt vở kịch này cho anh.
Không bao trọn, nhưng mua mấy cái túi xách đắt nhất trong cửa hàng mà Lâm Giao vừa đi ra, còn cười với cô ta.
"Em gái, bạn trai em mua cho em cái túi xách tốt như vậy sao?"
Lâm Giao và Triệu Minh Kiệt đều tức đến đỏ mặt.
Tên họ Triệu càng là dõng dạc: "Lâm Vãn Vãn, không ngờ cô lại là gái đào mỏ!"
Chậc, logic mới mẻ thật.
Tôi cười: "Cho nên nói, anh nghèo anh có lý à?
"Anh mua không nổi túi xách đắt tiền như vậy tặng Lâm Giao, hại cô ta mất mặt trước mặt tôi, sau đó liền công kích tôi đào mỏ?"
Không có tiền thì là không có tiền, gã giả bộ sói đuôi to cái gì?
Hơn nữa Phương Minh nghe cũng không vui.
"Cái gì gọi là đào mỏ? Tiền của tôi đều là kiếm về cho Vãn Vãn tiêu, cô ấy tiêu càng nhiều, tôi mới càng cao hứng."
Nghe xem, nghe xem.
Giác ngộ tư tưởng như vậy người phụ nữ nào không yêu?
Nếu không phải đời trước Triệu Minh Kiệt sống chết quấn lấy tôi, cách điệu của Phương Minh lại quá cao, tôi dù thế nào cũng phải bổ nhào vào anh ấy trước.
"Em gái, tìm bạn trai có thể phải đánh bóng mắt, đừng coi tra nam thành bảo bối."
Tôi khẽ cười một tiếng, khoác tay Phương Minh nhẹ nhàng rời đi.
Nhưng mà còn chưa đi xa, liền nghe thấy Lâm Giao và Triệu Minh Kiệt mắng nhau.
Tôi xoay người nhìn lại, vừa vặn thấy Triệu Minh Kiệt hung hăng tát một cái vào mặt Lâm Giao, sau đó sải bước bỏ đi.
Ô kìa, Lâm Giao không phải nhân vật chính thế giới sao?
Sao hiện giờ lại nghèo túng đến mức, ngay cả một con liếm cẩu nhỏ bé cũng không hold nổi vậy?
Hầy, xem ra không có vận thế của tôi, cô ta mới là vật hi sinh!