Tôi cũng không quên hành vi ghê tởm của Triệu Minh Kiệt đời trước.
Không thủ nam đức, đáng ngược.
"Phương Minh, em ghét Triệu Minh Kiệt, anh nghĩ cách mời cả nhà gã đi nhặt ve chai đi."
Tôi không có cách tìm Triệu Minh Kiệt gây phiền toái, nhưng Phương Minh thì chỉ là chuyện động ngón tay.
"Cứ giao cho anh."
Anh đáp ứng, ân cần cùng tôi tiếp tục dạo phố.
Anh đối tốt với tôi, tôi cũng chọn không ít đồ mua cho anh, đương nhiên, cũng là anh tranh trả tiền.
Cho dù là như thế, anh cũng rất cao hứng.
"Này liền thuyết minh, trong lòng Vãn Vãn có anh."
Anh cất kỹ đồ đạc, tôi trêu chọc anh: "Anh cái này có tính là tự mình công lược không?"
Rõ ràng đều là anh tiêu tiền.
"Nếu có thể khiến Vãn Vãn yêu anh hơn một chút, công lược thế nào cũng được."
Dưới màn đêm, trong mắt anh rơi đầy ánh sao, xinh đẹp quá mức, tôi nhịn không được kiễng chân hôn anh một cái: "Đã rất yêu rất yêu anh rồi."
Trọng sinh là chuyện ngoài ý muốn.
Đến giờ phút này, tôi vẫn cảm ơn trời cao, đã đưa Phương Minh đến bên cạnh tôi.
"Anh càng yêu em."
Anh lầm bầm, ôm chặt eo tôi gia sâu nụ hôn.
Hồi lâu, anh mới lưu luyến buông tôi ra.
"Vãn Vãn, thật muốn giấu em đi, để ai cũng không cướp được em."
"Chỉ cần anh không rời, em sẽ không bỏ."
Tôi ôm chặt lấy anh.
Trước kia cảm thấy lời ngon tiếng ngọt rất sến súa, nhưng tình đến lúc nồng, dường như chỉ có lời ngon tiếng ngọt mới có thể thỏa mãn cõi lòng nhất.
Cứ tự nhiên như vậy, trôi chảy nói ra khỏi miệng.
"Anh cõng em về nhà nhé."
Anh bỗng nhiên lên tiếng, lại thật sự ngồi xổm xuống, tôi bật cười: "Còn đường xa như vậy phải đi, mệt xấu anh thì làm sao?"
"Cho dù là đi đi dừng dừng, anh cũng có thể cõng em về nhà."
Anh kiên trì, tôi cũng đành phải nằm bò lên.
"Em nhẹ quá."
Phương Minh nhẹ nhàng cõng tôi, ngữ khí lại rất nghiêm túc: "Vãn Vãn, nhà họ Lâm có phải đối xử với em không tốt không?"
"Sao lại nói như vậy?"
"Bọn họ muốn đánh em, còn làm em đói gầy thế này."
Tôi nằm trên lưng Phương Minh, nhìn đèn nê ông bên đường lay động, nghe lời anh nói, cười cười: "Coi là vậy đi."
Trong trí nhớ, Chu Uyển chưa từng cười với tôi bao giờ, luôn là bộ dáng soi mói lại thù địch, nếu không phải xét nghiệm ADN không thể giả, tôi đều hoài nghi tôi và bà ta có thù không đội trời chung.
Đương nhiên rồi, tôi càng không nghĩ tới Lâm Giao cũng là con gái ruột của bà ta.
Đều là con ruột, thương Lâm Giao cũng nói được đi.
Nhưng vì sao chứ? Bà ta chỉ thương Lâm Giao.
Tôi nói với Phương Minh chuyện xét nghiệm ADN, anh kinh ngạc một chút: "Cùng mẹ khác cha? Ngoại tình trong hôn nhân?"
Ưm, dùng từ chuẩn xác.
Tôi gật gật đầu: "Không biết Lâm Khải Hải có biết việc này hay không, em chỉ nhớ rõ lúc đầu là hai người bọn họ cùng nhau đưa Lâm Giao về nhà."
Khi đó còn ra vẻ nói, nhận nuôi Lâm Giao là vì tôi, nói Lâm Giao có thể chắn tai cho tôi.
Nhưng người bị hại chết lại là tôi.
"Còn có, cha ruột Lâm Giao lại là ai?"
Bên thám tử tư còn chưa có đáp án, cũng không biết tra đến đâu rồi.
Phương Minh ngừng một chút: "Anh an bài người đi tra."
Vậy tự nhiên là cực tốt.
Gió đêm ôn nhu phất qua, tôi nằm trên lưng Phương Minh, câu được câu không trò chuyện với anh.
Mà anh cõng tôi, bước chân kiên định đi về hướng nhà.
Có anh ở đây, tôi cũng an tâm.