Tôi quen biết Tần Tế từ ba năm trước, trong bữa tiệc sinh nhật của anh tôi.
Lúc đó tôi mới lên đại học năm hai không lâu.
Hôm đó anh mặc nguyên một cây đen, nhưng vẫn không giấu được ngoại hình ưu tú.
Tần Tế nhỏ hơn anh tôi một tuổi, nhưng từng cử chỉ hành động đều toát ra phong thái của một thiếu gia cao quý.
Sau này nghe anh tôi kể lại, Tần Tế không dễ nói chuyện như vẻ bề ngoài.
Đây là một kẻ tàn nhẫn, còn trẻ tuổi đã tiễn luôn cha ruột vào tù.
Anh là người không dễ chọc vào.
Phương thức liên lạc của Tần Tế là tự tôi chủ động xin.
Ánh mắt của anh tôi rất độc, lại còn hiểu rõ tôi, tôi vừa mở miệng phỏng chừng anh ấy đã biết tôi đang ủ mưu đồ gì rồi.
Điều duy nhất anh ấy tính sai có lẽ là, tốc độ thay đổi gu thẩm mỹ của tôi quá nhanh.
Thật ra cũng không phải thay đổi nhanh, mà là sự đa dạng hóa.
Cậu bạn đẹp trai mà tôi thích hồi cấp ba thuộc kiểu tươi sáng tỏa nắng, nhưng Tần Tế thì chẳng hề dính dáng gì đến mấy từ này.
Anh là một người có tâm cơ, suy nghĩ thâm trầm.
Thế mà lại mọc đúng ngay điểm gu thẩm mỹ của tôi.
Đêm đó, anh tôi bị những người khác quấn lấy chúc rượu, tôi bám theo Tần Tế ra ngoài hành lang.
"Anh Tần Tế, em có thể xin phương thức liên lạc của anh không?"
Dòng trạng thái trên vòng bạn bè hoàn toàn không đăng sai, ngay từ đầu quả thật tôi đã gọi anh là anh trai.
Tần Tế cũng đã đồng ý.
Người như anh, ánh mắt chỉ có thể cay độc hơn cả anh tôi, đại khái là ngay từ đầu đã biết tôi đối với anh là gặp sắc nảy lòng tham.
Theo đuổi Tần Tế, ngay từ đầu vốn đã không hề suôn sẻ.
Nể mặt anh tôi, thái độ của Tần Tế đối với tôi cũng không tệ, chỉ là anh mãi mãi cự tuyệt người khác ở ngàn dặm.
Xung quanh Tần Tế không thiếu những người phụ nữ muốn theo đuổi anh.
Từ thanh thuần, rạng rỡ, trưởng thành đoan trang, cho đến phong tình vạn chủng... kiểu nào cũng có.
Nhưng tôi không phải là một người tự ti.
Trên thế giới này đàn ông và phụ nữ đẹp đẽ nhan nhản khắp nơi, tôi có thể ở giữa muôn vàn người chọn trúng một mình Tần Tế, vậy tại sao anh ấy lại không thể chỉ chung tình với mình tôi chứ?
Người ta thường bảo cọc đi tìm trâu thì dễ như trở bàn tay, nhưng lớp màng ngăn cách giữa tôi và Tần Tế quả thực có chút dày dặn.
Mỗi ngày tôi đều đặn gửi tin nhắn cho anh dù mưa hay nắng, nghe ngóng sở thích của anh, thậm chí còn thi tuyển vào công ty anh làm thực tập sinh.
Không thèm đi cửa sau luôn nhé.
Lúc này tôi theo đuổi Tần Tế đã tròn ba năm rồi.
Tôi vừa vặn đang ở giai đoạn tốt nghiệp đại học chuẩn bị thi nghiên cứu sinh, có thể xưng là người rảnh rỗi nhất nhà.
Đối với việc tôi chủ động đi tìm việc thực tập, anh tôi chỉ cho rằng tôi đã quen sống những ngày há miệng chờ sung nên chuẩn bị chí hướng vất vả hai tháng để kiếm ba cọc ba đồng.
"Em đến chỗ Tần Tế làm cũng được, có cậu ấy trông chừng anh cũng yên tâm."
Anh tôi nói.
Không biết anh ấy lấy cái gì ra mà yên tâm nữa.
Sau khi tôi vượt qua vòng phỏng vấn và chính thức làm việc, chắc hẳn anh tôi đã gửi gắm Tần Tế chăm sóc tôi, vì vậy độ bao dung của anh đối với tôi mới cao như thế.
Tần Tế quá khó theo đuổi, mỗi ngày tôi đều trang điểm cho bản thân xinh đẹp lộng lẫy, hoàn thành công việc trong tay một cách hoàn hảo, nhưng lúc gửi tin nhắn cho anh, chỉ nhận được đúng một câu trả lời "Trong giờ làm việc không được quấy rối sếp".
Tôi ở trước mặt anh tỏa ra sức quyến rũ, Tần Tế không trúng chiêu, ngược lại lại rước về cho bản thân một đống hoa đào thối.
Có đôi khi tôi cũng sẽ suy ngẫm một chút, đối với Tần Tế mà nói, tôi liệu có phải cũng là một đóa hoa đào thối hay không?
Nhưng tôi rất nhanh đã tự thỏa hiệp được.
Tối hôm đó, tôi ở lại công ty tăng ca làm cho xong bản kế hoạch, không chú ý tới đồng nghiệp xung quanh từng người từng người đã ra về hết.
Mãi đến khi không xa vang lên tiếng bước chân, tôi mới từ trước máy tính ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tần Tế đáng lý ra giờ này phải đi tiếp khách mới đúng.
"Sao vẫn còn ở công ty?"
Giọng Tần Tế nhạt nhẽo.
"Sếp Tần, sao anh lại quay lại rồi?"
Người đang ở công ty, dĩ nhiên phải xưng hô theo quy củ của công ty.
Tần Tế thuận miệng đáp một câu: "Quay lại lấy chút đồ."
Không biết anh đã uống bao nhiêu rượu, tôi có chút lo lắng, vì thế liền lẽo đẽo đi theo sau lưng, Tần Tế không mở miệng ngăn cản, tôi cũng cứ thế danh chính ngôn thuận mà bám đuôi.
Tần Tế cầm một chiếc USB trên bàn, quay đầu nói với tôi: "Đi thôi, đưa em về nhà."