Tôi khựng lại một chút: "Em vẫn chưa làm xong việc..."
"Rất gấp sao? Sao lại chỉ có mình em tăng ca thế này?"
Tần Tế liếc nhìn tôi một cái: "Em mới vào làm được bao lâu? Làm gì có công việc khẩn cấp nào giao vào tay em chứ?"
Quả thật không được tính là khẩn cấp.
Ngặt nỗi công ty dẫu có tốt đến mấy thì vẫn luôn tồn tại loại cặn bã, cấp trên hiện tại của tôi cách đây không lâu còn ám chỉ cái loại những cô gái trẻ như tôi tốt nhất là nên nhân lúc còn trẻ đẹp mà tìm một người đàn ông tốt. Hắn ta chỉ coi tôi như một con ranh con mới tốt nghiệp đại học, ngày ngày cần mẫn quẹt thẻ đi làm, là đối tượng dễ lừa gạt nhất.
Tôi không thèm đếm xỉa, thế là bắt đầu từ ngày hôm sau, một số công việc không cần thiết nhưng lại vô cùng rườm rà lắt nhắt cứ thế trút lên đầu tôi.
Tần Tế nghe xong nội dung công việc của tôi liền trầm ngâm trong chốc lát.
"Đây không phải là khối lượng công việc dành cho một người, cũng không phải là việc có thể hoàn thành trong thời gian ngắn, cấp trên của em là ai?"
Anh hỏi.
Nói cho anh biết tên xong, tôi mới chậm chạp nhận ra, bây giờ tôi như thế này có tính là đang đi mách lẻo đâm sau lưng sếp không nhỉ?
Tần Tế lên tiếng: "Đi thôi."
Ông chủ đã đích thân mở miệng lần thứ hai, tôi cũng mặc kệ đống công việc kia luôn.
Tài xế của Tần Tế đang đợi dưới lầu, tôi và anh ngồi ở hàng ghế sau.
"Thịnh Vãn Tinh."
Tần Tế đột ngột gọi.
"Dạ?"
"Hai ngày nữa xin nghỉ việc đi, đừng làm loạn nữa."
Tôi quay đầu lại nhìn anh: "Tại sao chứ? Em cũng đâu có làm ảnh hưởng đến tiến độ công việc."
Mặc dù nói là vì muốn gần quan được ban lộc, khoảng cách gần dễ cưa cẩm, nhưng mà tôi cũng rất chăm chỉ làm việc cơ mà, thậm chí còn chưa từng đi trễ một phút nào.
"Em đi làm đâu phải vì tờ giấy chứng nhận thực tập, đi làm không phải là trò chơi đồ hàng của con nít, vui vẻ thoải mái trải qua kỳ nghỉ không tốt sao?"
Tôi xích lại gần về phía anh một chút, gần đến mức có thể ngửi thấy thoang thoảng mùi hương nhạt trên người anh.
"Em không nghỉ việc đâu."
Tần Tế không từ bỏ ý định khuyên nhủ: "Nếu để anh trai em biết em vì muốn..."
"Nếu để anh em biết em vì theo đuổi anh nên mới đến đây đi làm, không cần anh phải mở miệng, anh ấy nhất định sẽ xách cổ em về nhà ngay," Tôi trực tiếp tiếp lời anh, ngập ngừng một lát rồi mới hỏi, "Vậy tại sao anh không nói với anh trai em?"
Đối với Tần Tế mà nói, đó tuyệt đối là cách giải quyết gọn gàng ít phiền phức nhất.
Nhưng anh không làm như vậy, ngược lại để mặc cho tôi quấn quít lấy anh suốt ba năm.
Tần Tế trầm mặc.
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh, cười tủm tỉm cong hai mắt lại: "Anh Tần Tế à, em có thể hiểu là, anh thích bị em bám lấy không buông có phải không?"
"Không thích."
Tôi tuy rằng không có kinh nghiệm gì trong tình trường, nhưng tôi biết con người đôi khi thích nói một đằng nghĩ một nẻo.
Không thể chỉ nhìn xem anh ấy nói gì, mà phải xem anh ấy làm gì cơ.
Tôi không chủ động từ chức, Tần Tế cũng không đuổi việc tôi.
Vài ngày sau, gã sếp thích quấy rối cấp dưới nữ kia vì sai sót nghiêm trọng trong công việc nên đã chủ động nộp đơn từ chức.
Rất nhanh đã có người được trám vào vị trí đó, công việc của tôi cũng trở nên bình thường hơn rất nhiều.
Quá trình theo đuổi Tần Tế của tôi chưa bao giờ dừng lại.
Tin nhắn gửi đi lại càng thêm tích cực, ngoài những lời hỏi han ân cần quan tâm ấm lạnh hằng ngày, còn có vài lời ong bướm học lỏm trên mạng:
【Anh đang ở đâu đó? Gửi định vị cho em đi.】
Tần Tế: 【Có chuyện gì?】
【Em muốn xem xem trái tim của em đang ở nơi nào.】
【Mắt chớp chớp.jpg】
Tần Tế trả lời lại bằng một tràng dấu chấm lửng.
Theo đuổi người ta thì đương nhiên da mặt phải dày thêm một chút rồi.
Vậy nên lúc tan sở, tôi mới có thể ăn chực cơm của Tần Tế —— mượn cớ bị anh trai cắt xén tiền tiêu vặt.
"Anh hỏi qua anh trai em rồi, cậu ấy bảo tối qua mới chuyển tiền cho em xong."
Lời nói dối cũng giống như bọt xà phòng, vừa chạm vào liền vỡ.
Tôi chẳng hề có một chút túng quẫn nào: "Anh Tần Tế, em còn tưởng anh nhìn ra được đây là lý do để em hẹn anh chứ."
Tần Tế: "Dẻo miệng."
Có một khuôn mặt tú sắc khả can ngồi ngay đối diện, quả thật nhìn là thấy đưa cơm vô cùng.
Tôi vẫn tỏ tình như mọi khi: "Năn nỉ anh đó, yêu đương với em đi mà."
Tiếp theo đó lại bổ sung thêm một câu: "Em rất biết cách yêu đó nha."
Tần Tế lần này không giả vờ lờ đi như không nghe thấy nữa, mà nâng mắt lên nhìn về phía tôi: "Rất biết cách yêu, kinh nghiệm yêu đương phong phú lắm à?"
"..."
Kiến thức lý thuyết phong phú lắm.
Tôi ở dưới gầm bàn khẽ cọ cọ mũi giày anh, chân thành đề nghị: "Anh thử yêu đương với em là biết ngay ấy mà?"
"Được."