Tôi có lòng muốn rửa hận, nhưng Tần Tế lại từ chối: "Ăn trưa trước đã."
Sau khi ăn xong, tôi ngáp một cái.
Việc đi làm đúng là, dù chẳng làm gì cũng mệt, sáng buồn ngủ, trưa buồn ngủ, chiều vẫn buồn ngủ.
Tần Tế chỉ tay về phía phòng nghỉ trong phòng làm việc của mình: "Vào ngủ trưa đi?"
Tôi lắc đầu: "Như thế sao được? Đây là phòng làm việc của sếp, để người khác nhìn thấy còn ra thể thống gì nữa?"
Vào phòng sếp ngủ trưa, còn ra cái thể thống gì.
Tần Tế bật cười: "Sao lại không được? Em đều ở đây hôn sếp rồi còn gì."
"..."
Hai chuyện này đâu có giống nhau.
Nhưng tôi vẫn quyết định ở lại.
Muốn trách thì trách Tần Tế, anh nói nghe ái muội quá, làm tôi cứ tưởng anh muốn vào cùng.
Trong lòng tôi vẫn đang bị anh quyến rũ đến đảo điên, vậy mà sau khi nằm xuống, người đàn ông này lại đứng dậy nói còn bận công việc.
Anh đây là quỷ háo sắc cũng trêu đùa sao?
Cố tình trên giường vẫn còn vương lại chút mùi hương của Tần Tế, hương thơm nhàn nhạt không phân biệt được là mùi nước giặt quần áo hay là mùi nước hoa trên người anh.
Tôi ngửi ngửi rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Lúc tỉnh lại, tôi theo bản năng nhìn thời gian, hoảng hốt một phen.
Đã vào giờ làm được gần mười phút rồi!
Tần Tế cũng không gọi tôi lấy một tiếng.
Đang định sửa soạn lại cho gọn gàng một chút rồi đẩy cửa ra ngoài, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng của anh trai tôi.
"Tần Tế, gặp mặt cậu sao lại khó thế hả?" Giọng nói của anh tôi nghe ra rất bất mãn, "Gần đây rốt cuộc là tiểu yêu tinh nào đã câu mất hồn cậu vậy? Không đến công ty cậu, đến cái bóng của cậu tôi cũng chẳng thấy đâu."
Bàn tay đang đặt trên tay nắm cửa đột ngột buông thõng xuống.
Tôi bị dọa sợ đến mức giật nảy mình.
Lời nói của anh trai làm tôi rơi vào trầm tư trong chốc lát, thời gian tan tầm mấy ngày nay, chỉ cần anh ấy không bận rộn lịch trình gì, quả thật tôi đều kéo Tần Tế đi hẹn hò.
Giọng Tần Tế vang lên: "Tôi bận chút việc."
Anh tôi là một người bạn khá dính người.
Từ rất lâu trước đây, khi tôi còn chưa từng gặp mặt Tần Tế, đã thường xuyên nghe thấy anh tôi nhắc về anh ấy.
Anh tôi nói anh rất đáng thương, cha không thương mẹ chẳng yêu, còn có mấy đứa em cùng cha khác mẹ tranh giành gia sản. Về sau Tần Tế tống luôn cha ruột vào tù, anh tôi lại không nhịn được thở dài.
Anh ấy bảo Tần Tế coi như đã tự chặt đứt hoàn toàn con đường tình thân của mình.
Không nói là tốt, cũng không nói là xấu.
Dù sao thì anh tôi cũng rất trượng nghĩa, thỉnh thoảng sẽ mang hơi ấm tình thương đến cho bạn bè.
"Cậu thì có việc gì cơ chứ?" Anh tôi hiển nhiên không tin, nhưng tựa hồ cũng không có ý định muốn đánh vỡ nồi đất hỏi cho tới cùng, đổi đề tài, "Tối nay ăn một bữa cơm nhé, bàn bạc lại hạng mục quý sau."
Tần Tế: "Cậu để vài ngày nữa đến bàn cũng thế thôi."
Anh tôi: "Mấy hôm nữa tôi đi công tác rồi, đi một chuyến phải mất cả nửa tháng, giải quyết xong chuyện bên này trước đã."
Lời đã nói đến nước này, Tần Tế không tìm được lý do gì để từ chối.
"Đúng rồi, gọi luôn Thịnh Vãn Tinh đi cùng nhé, không phải bảo con bé làm việc cùng tầng với cậu sao? Lúc nãy tôi vừa đi ngang qua lại không nhìn thấy nó đâu."
Giọng nói của Tần Tế nghe không ra nửa phần chột dạ: "Chắc là có việc nên ra ngoài rồi."
Anh tôi nói: "Để tôi gọi điện thoại hỏi nó xem."
!
Chỉ cách một bức tường, tôi luống cuống tay chân chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Giây tiếp theo, màn hình điện thoại liền sáng lên hiển thị cuộc gọi của anh tôi.
"..."
Tôi âm thầm thở phào một hơi thật dài, im lặng chờ đợi cuộc gọi tự động kết thúc.
Tiếng của anh trai từ bên ngoài truyền vào: "Thịnh Vãn Tinh con nhóc này đang bận cái gì không biết? Điện thoại cũng không thèm bắt máy..."
Ngay sau đó, là tin nhắn của anh ấy gửi đến.
Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài xa dần, tảng đá đè nặng trong lòng tôi mới thực sự được buông xuống.
Tần Tế đẩy cửa bước vào, tôi không nhịn được phàn nàn: "Chúng ta trông giống đi ăn trộm tình thật đấy."
Người đàn ông tiến tới nắm lấy tay tôi, trầm giọng nói: "Anh trai em vẫn chưa đi xa, anh gọi cậu ấy lại, chúng ta thành thật khai báo thì sao?"
Anh vừa dứt lời, tôi liền vội vàng lật tay nắm chặt tay anh.
Tôi sợ rồi.
Người muốn giấu giếm mối quan hệ này dường như lại là tôi.
Tôi quá hiểu anh tôi, anh ấy tuyệt đối sẽ là người đầu tiên giơ tay phản đối kịch liệt.