Tần Tế đáp ứng một cách vô cùng đột ngột.
Ba năm nay, cho dù tôi có ăn mặc chải chuốt lộng lẫy hay cả ngày thăm hỏi ân cần đi chăng nữa, trái tim của Tần Tế dường như đều được làm bằng đá.
Cho đến khoảnh khắc Tần Tế đồng ý, tôi đã thẫn thờ mất một lúc.
Nhưng có một chuyện tôi phi thường chắc chắn: Tôi đã có bạn trai rồi.
Bài đăng vòng bạn bè đó là được đăng lên sau khi tôi thoát ế được một tuần lễ, tận một tuần lễ sau, tôi mới có được cảm giác chân thật.
Mặc dù đã xác định mối quan hệ với Tần Tế, nhưng ở công ty, đoạn tình cảm này vẫn chưa được đưa ra ánh sáng.
Đến mức buổi trưa tới phòng làm việc của Tần Tế tôi cũng đều phải lén lút vụng trộm, rõ ràng cũng chẳng có ai nhìn thấy.
Tần Tế cứ như vậy nhìn tôi đi vào.
Tầm mắt của anh quá mức có cảm giác tồn tại, làm tôi phải cúi đầu nhìn lại cách ăn mặc của bản thân.
"Sao anh lại nhìn em như vậy? Trên mặt em dính gì à?"
"Không có," Tần Tế lên tiếng, "Anh chỉ là đang nghĩ, bộ dạng em đi vào lén lút như một tên trộm, sao nào, đến vụng trộm với anh hả?"
"..."
Tôi đi thẳng qua đó, ngồi vào trong lòng Tần Tế.
Vào cái ngày Tần Tế đồng ý lời tỏ tình của tôi, tôi chợt nhận ra rằng, một khi anh đã trở thành bạn trai tôi, điều đó đồng nghĩa với việc tôi có thể muốn làm gì anh thì làm.
Thế là tôi thăm dò hỏi một câu có thể hôn anh hay không.
Tần Tế không phản đối, tôi mang theo sự non nớt chạm nhẹ lên môi anh, vừa nếm thử liền thu lại, nhưng trong đầu đã trống rỗng hoàn toàn.
Tôi nhớ rõ lúc đó anh đã cười khẽ một cái, giống như đang trào phúng, lại giống như có thâm ý khác.
Dù sao lúc trở về tôi hưng phấn đến độ không thể chợp mắt nổi, ngày hôm sau đành mang đôi mắt thâm quầng như gấu trúc đi làm.
Tần Tế dĩ nhiên cũng nhìn thấy.
Lúc đó anh chỉ nói: "Hôn nhiều rồi sẽ quen."
Tần Tế vô cùng tự nhiên mà ôm lấy eo tôi, nâng mắt lên hỏi: "Công việc buổi sáng thế nào?"
"Cũng ổn ạ," Tôi ôm chặt lấy anh, tựa cằm lên vai anh, "Chỉ là rất nhớ anh thôi."
Người đàn ông mất ba năm trời theo đuổi mới cưa đổ được, tôi khao khát một chút cũng là chuyện rất đỗi bình thường.
"Vậy sao?"
Giọng điệu Tần Tế lạnh lùng, "Không phải là cùng đồng nghiệp bàn luận xem nam minh tinh nào trông bốc lửa hơn sao?"
?
Sao anh lại biết?
Chẳng lẽ bên cạnh tôi có tai mắt của Tần Tế cài vào.
"Là các em tám chuyện say sưa quá, đến mức anh đi ngang qua cũng không hay biết."
Tần Tế nhàn nhạt nói.
"..."
Tôi vội vàng ngụy biện: "Anh biết mà, em chỉ là đánh giá một chút về vẻ bề ngoài thôi, em không có theo đuổi thần tượng gì đâu."
"Có theo đuổi thần tượng cũng không sao, anh còn chưa đến mức hẹp hòi đến thế."
Tần Tế nói.
Tôi há miệng định nói điều gì đó, nhưng lại thoáng thấy ánh mắt Tần Tế không giao nhau với ánh mắt tôi, mà hơi rũ xuống.
Tôi hơi khựng lại.
Tần Tế không nói gì, cũng chẳng có dư thừa động tác nào, hơi thở nhè nhẹ.
Rõ ràng là đang cố tình dụ dỗ.
Tôi quá vô dụng, anh vừa thả thính tôi đã tự nguyện cắn câu, rướn người qua hôn anh.
Từ cằm trượt dần lên trên, cho dù là bây giờ, đã hôn qua rất nhiều lần, nhưng khi một lần nữa chạm vào môi Tần Tế, trong tim tôi vẫn trào dâng cảm giác rung động như thuở ban đầu.
Tần Tế chẳng hề bài xích nụ hôn của tôi, mặc cho cánh môi tôi khẽ khàng mơn trớn trên môi anh, lẳng lặng chờ đợi động tác tiếp theo.
Tôi khẽ lui về phía sau một chút, còn chưa kịp thở dốc, Tần Tế đột ngột đưa tay giữ chặt gáy tôi, kéo về phía trước, nụ hôn lại tiếp tục.
Nhưng quyền chủ động đã không còn nằm trong tay tôi nữa rồi.
"Sao mãi mà vẫn không biết làm vậy?"
Một hồi lâu sau, Tần Tế cười hỏi.