Trong điện thoại nhận được tin nhắn chào buổi sáng của Tần Tế.
Tôi vội vội vàng vàng, cuối cùng cũng vừa vặn bấm thẻ vào văn phòng làm việc.
Đồng nghiệp cười trêu chọc: "Vãn Tinh, hiếm khi thấy em đến sát giờ làm nha."
Quả thật là rất hiếm.
Tôi ở không xa lắm, chẳng có vấn đề gì về đi lại, cộng thêm trước đây đi làm là vì theo đuổi đàn ông, nên ngày nào đến công ty cũng tràn đầy năng lượng.
Ngày hôm nay trôi qua rất nhanh.
Đến giờ tan tầm, tôi chào tạm biệt đồng nghiệp, chuẩn bị ra về.
Nhưng vẫn muộn một chút.
Bởi vì ở ngay chỗ mấy bãi đỗ xe cạnh nhau, có đậu một chiếc xe tôi rất quen mắt nhưng lại không thuộc về tôi.
Tần Tế đang đợi ở trước cửa nhà tôi.
"..."
Tôi không ngờ đường đường là ông chủ lại về sớm đi chặn cửa nhà bạn gái.
"Thịnh Vãn Tinh," Tần Tế đi thẳng vào vấn đề, "Trưa nay em không đi ăn cơm với anh, trả lời tin nhắn cũng không tích cực, là tối qua anh có chỗ nào làm không tốt sao?"
Sao anh lại đứng ngay ở cửa nhắc chuyện này cơ chứ?
Mặc dù tôi không có hàng xóm láng giềng nào cả.
Tôi mở cửa, tiện tay kéo Tần Tế vào trong, đè anh lên cánh cửa, có chút thẹn quá hóa giận: "Có chuyện gì thì anh không thể vào nhà rồi hẵng nói sao?"
Tần Tế cụp mắt nhìn tôi, nhưng động tác trên tay lại vô cùng thành thực ôm eo tôi.
Cảm giác xâm lược quen thuộc lại ập tới.
"Thế nên, vì sao không để ý đến anh?" Anh hỏi.
"Em có chỗ nào không để ý đến anh đâu?"
"Thái độ ngày hôm qua và hôm nay của em hoàn toàn không giống nhau." Tần Tế trần thuật lại.
Anh có cái tính nhất quyết phải đập vỡ nồi đất hỏi cho đến cùng, tôi đành phá vỡ mớ vỏ bọc ngoan cố: "Tại vì em ngại ngùng, không được sao?"
Lời này khiến Tần Tế sững người, trên gương mặt anh hiếm khi hiện lên vẻ bối rối ngắn ngủi.
"Em có còn nhớ trước đây em nói chuyện to gan nhường nào không?"
Tôi đưa tay lên che miệng Tần Tế.
Theo đuổi người mình thích, đương nhiên phải hào phóng chủ động, tôi quả thật đã nói ra mấy lời tán tỉnh anh.
"Nói và làm lại đâu có giống nhau."
Mọi chuyện đã được nói rõ ràng, tôi định quay người đi thì bị siết chặt eo, nụ hôn liền theo đó rơi xuống.
Hồi lâu, Tần Tế hơi lùi lại, nhìn chằm chằm tôi, anh nói: "Làm nhiều sẽ không ngại nữa."
Tôi trừng lớn mắt.
Thói hư tật xấu dẻo miệng lại lần nữa tuôn trào: "Nhưng mà em đói bụng rồi, không muốn cùng anh bạch nhật tuyên dâm đâu."
Sắc trời bên ngoài vẫn chưa tối hẳn, mặt trời lặn vẫn còn đang khoe sắc đẹp đẽ.
Tôi ý thức được bản thân vừa nói ra cái gì, đành nhắm mắt cam chịu số phận.
Mười phút sau, tôi và Tần Tế dựa lưng vào sô pha, chờ đợi thức ăn giao tới.
Tần Tế ban đầu còn đi vào bếp nhà tôi, sau khi phát hiện trong tủ lạnh chỉ toàn thực phẩm làm sẵn thì lại lịch sự lui ra.
Anh căn bản không hiểu được sự thơm ngon của đồ ăn sơ chế sẵn.
Trong thời gian chờ đợi, Tần Tế kéo tôi ngồi đối diện trên đùi anh.
"Tần Tế, em muốn chơi điện thoại."
"Ôm thế này vẫn chơi được." Anh đáp.
Quả thật vẫn chơi được, nhưng khi tôi lướt trúng một anh chàng đẹp trai phơi phới thanh xuân không mặc áo trên điện thoại, mông tôi liền bị vỗ một cái không nhẹ cũng chẳng mạnh.
"Đẹp lắm à?"
Tôi nhìn Tần Tế, chớp chớp mắt: "Trông không đẹp trai bằng anh, nhưng mà..."
Ngập ngừng một lát, tôi mới tiếp tục mở miệng: "Vóc dáng thế nào thì em không biết."
Tôi không khỏi phàn nàn: "Tối qua anh lột sạch em, bản thân anh lại ăn mặc chỉnh tề đàng hoàng..."
Ký ức đêm qua lại ùa về, vẫn khiến máu huyết người ta sục sôi.
Tần Tế đưa tay lấy điện thoại của tôi, tắt màn hình rồi để sang một bên, cả người ngả về phía sau.
Anh nói: "Bây giờ em cũng có thể lột sạch anh."
Nhìn nhau một lát, bầu không khí rơi vào tĩnh lặng.
Tôi nuốt nước bọt.