Tần Tế vô cùng hợp với gu thẩm mỹ của tôi.
Nếu không thì tôi đã chẳng nhất kiến chung tình mà theo đuổi ròng rã ba năm.
Trong ba năm này tôi gặp đàn ông phải tính bằng rổ, đẹp trai cũng không thiếu, nhưng kỳ lạ là chẳng ai thu hút tôi bằng Tần Tế.
Khi cởi chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên của Tần Tế, tay tôi thậm chí còn khẽ run rẩy.
Tần Tế cứ thế nhìn tôi, trong ánh mắt là lời mời gọi đòi hỏi nụ hôn.
Tôi không kiềm chế được, lại hôn tới.
Thân hình của Tần Tế cuối cùng cũng hiện ra trước mắt tôi, đẹp hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
"So với cái em xem trên mạng thì thế nào?" Tần Tế hỏi.
"..."
Tôi thực ra cũng không được tính là người quá dè dặt, nhìn thấy đồ đẹp là nhịn không được táy máy tay chân, lồng ngực Tần Tế dưới lòng bàn tay tôi đang theo nhịp thở mà phập phồng rõ rệt.
Khoảnh khắc tiếng chuông cửa vang lên, tôi như vừa tỉnh mộng trong nụ hôn đắm say.
Cuối cùng cũng thực sự cảm nhận được thế nào gọi là mờ mắt vì sắc.
Tần Tế hơi ngả người ra sau, khẽ bật cười: "Em ra mở cửa đi, anh tránh mặt một lát."
Anh quần áo xộc xệch, cầm lấy chiếc áo sơ mi của mình đi về phía phòng ngủ của tôi.
Còn tôi thì ra mở cửa, ngoài cửa là hai người phục vụ đẩy xe thức ăn, thái độ phục vụ chu đáo tận tình bưng từng món ăn nóng hổi bày ra bàn, sau đó chúc tôi ăn ngon miệng rồi mới rời đi.
Lúc Tần Tế bước ra, chiếc áo sơ mi trên người anh không được cài cúc kín đáo như cũ, dấu hôn tôi để lại trên xương quai xanh lúc ẩn lúc hiện.
Tôi nhịn không được nhìn thêm vài lần.
"Không phải đói bụng rồi sao? Ăn cơm trước đã." Tần Tế đột nhiên lên tiếng.
"..."
Bầu không khí như thể đang làm nổi bật tôi giống như một con ma đói khát tình dục vậy.
Làm bạn trai thì Tần Tế thực sự không có chỗ nào để chê cả, tiền bạc hay thời gian bầu bạn đều có đủ, lại còn cho ôm cho hôn cho sờ soạng.
Đợi đến tối, tôi tình loạn ý mê ôm lấy cổ anh bảo anh đừng đi, Tần Tế lại ở lại, ngủ trên chiếc giường chất đầy những món đồ màu hồng của tôi.
Thời gian trôi qua rất nhanh, thoắt cái kỳ nghỉ hè đã đi đến hồi kết.
Tôi đến công ty làm thủ tục thôi việc, sau đó tựu trường.
Anh trai đưa tôi đến trường, không ngừng lải nhải dặn dò bên tai: "Nhớ học hành cho tử tế, cảnh giác với mấy thằng ranh con trong trường của mày, toàn đến để làm lỡ dở tương lai của mày thôi."
Anh ấy dừng một chút, lại bổ sung thêm một câu: "Đặc biệt là mấy thằng lùn, nghèo, xấu mà còn thích bám váy đàn bà, mày mà dám quen thì mày chết chắc!"
"...Anh, anh cứ yên tâm đi."
Sau khi nhập học, thời gian gặp mặt Tần Tế liền ít đi.
Người bận rộn không chỉ có anh, mà còn có tôi, những cuộc họp nhóm không bao giờ dứt và những thí nghiệm làm mãi không xong.
Cho đến tận tiệc sinh nhật của anh tôi.
Tần Tế vừa vặn phải đi công tác, nghe anh ấy nói chưa chắc đã kịp chạy về.
Tôi mặc chiếc váy lễ phục màu trắng, buồn chán đi đi lại lại giữa sảnh tiệc náo nhiệt, bố mẹ và anh trai tôi đều có khách khứa riêng cần phải tiếp đãi.
Tôi cũng không rảnh rỗi.
Ngoại trừ mấy người bạn chơi thân từ nhỏ, những người khác tìm đến bắt chuyện mục đích đều quá mức rõ ràng, mãi tôi mới tìm được một khoảng trống, trốn ra hoa viên phía sau để tìm chút thanh tịnh.
Điện thoại bỗng nhiên rung lên, là cuộc gọi từ Tần Tế.
"Vãn Tinh, em đang ở đâu?"
Tôi buồn chán bứt bứt mấy ngọn cỏ dưới đất, trả lời: "Đang ở hoa viên phía sau này, sảnh trước ồn ào quá."
Người trong điện thoại khẽ cười một tiếng: "Trùng hợp vậy sao?"
Trùng hợp?
Tôi chợt phúc chí tâm linh nhìn về hướng cửa sau, bên ngoài truyền đến tiếng động cơ xe, rất nhanh, một dáng người cao lớn nương theo bóng đêm xuất hiện trong tầm mắt tôi.
Sau khi nhìn rõ người đến, trong lòng tôi nhảy nhót hoan hô.
Mang theo đôi giày cao gót chạy chậm tới đón.
"Tần Tế, anh về rồi sao!"
Trong hoa viên phía sau không có ai, tôi ôm chầm lấy Tần Tế, kiễng chân lên định hôn anh.
Mấy ngày không gặp rồi, tôi nhiệt tình một chút cũng là chuyện bình thường.
Tần Tế vest tây giày da chỉnh tề, ban đầu còn để cho tôi ôm ấp hôn hít, kết quả đến lúc tôi kiễng chân lên định hôn cái thứ hai, anh hơi ngẩng đầu tránh né.
"Sao thế?"
Đồ háo sắc đang vội mà.
Ánh mắt Tần Tế hướng về một phương hướng nào đó trên cao, trần thuật một cách bình thản: "Anh trai em đang nhìn kìa."
?
Tôi xoay người ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy anh trai tôi đang đứng ở ban công tầng hai, mặt đen như đít nồi.
Điện thoại vang lên, sau khi bắt máy giọng anh tôi liền gầm rống truyền đến: "Thịnh Vãn Tinh, cái thằng cẩu tặc mà mày đang ôm ấp gặm cắn kia sao trông giống Tần Tế thế nhỉ, tao mù rồi phải không?"
Anh tôi cười lạnh một tiếng, có vẻ như tức điên lên rồi.
"..."