"Thịnh Vãn Tinh, đây là món quà sinh nhật bất ngờ mà mày chuẩn bị cho anh mày đấy hả?" Trong không gian đóng kín mít, anh tôi mặt đen sì sì chỉ vào người đàn ông bên cạnh tôi, "Ai mày cũng dám quen, sao mày không lên trời luôn đi?"
Tần Tế lên tiếng: "Dụ Xuyên, là tôi..."
Anh tôi trừng mắt lườm anh một cái: "Tôi bảo nó không bảo cậu chắc? Tần Tế! Tôi coi cậu là anh em, cậu quay đầu lại lén lén lút lút đi cua em gái tôi?"
Tần Tế: "..."
Người đang đuối lý quả nhiên lúc nào lời nói cũng ít đi.
Anh trai tôi giờ phút này dường như đang đứng trên đỉnh cao của đạo đức làm người, tôi và Tần Tế không ai thoát khỏi việc bị anh ấy phun cho một trận.
Sau khi mắng nhiếc xong, anh tôi còn đuổi Tần Tế ra khỏi phòng.
"Thịnh Vãn Tinh, não mày úng nước rồi đúng không? Tần Tế là người mà mày có thể trêu chọc được à?" Anh tôi chỉ vào đầu tôi, khuôn mặt tràn đầy vẻ hận sắt không thành thép, "Mày thành thật khai báo cho tao, mày với nó móc nối với nhau từ lúc nào? Ai chủ động?"
Tôi ngoan ngoãn khai báo thành thật.
"Ba năm? Mày theo đuổi nó dưới mí mắt tao ba năm?" Lần này anh tôi thoạt nhìn thực sự tức giận đến muốn ngất xỉu ngay tại chỗ.
Phản ứng của anh tôi còn kịch liệt hơn cả trong tưởng tượng của tôi.
"Anh, không phải anh với Tần Tế quan hệ rất tốt sao?"
"Thịnh Vãn Tinh, có những người thích hợp làm bạn bè, làm đối tác làm ăn, nhưng không có nghĩa là người đó thích hợp để yêu đương hay kết hôn. Tần Tế là loại người đó, điều kiện gia đình cậu ta không hề kém nhà chúng ta, lại là một kẻ thủ đoạn, lòng báo thù mạnh mẽ, nếu như sau này mày muốn đá cậu ta, mày nhắm có đá nổi không?"
Tần Tế trong miệng anh tôi dường như có đôi chút chênh lệch so với Tần Tế mà tôi quen biết.
"Mày tưởng là mày theo đuổi cậu ta ba năm, tao thì lại thấy là cậu ta thả thính câu dẫn mày ba năm, nếu thực sự không có ý với mày, cậu ta có thừa cách để làm mày từ bỏ hy vọng, đằng này vừa không thích mày lại cứ để mặc mày theo đuôi ba năm trời, thế thì đúng là tiện nhân rảnh rỗi quá hóa rồ."
"Tóm lại, mày mau chóng chia tay với cậu ta, những chuyện khác không cần mày phải lo."
Giọng điệu của anh tôi mang tính mệnh lệnh áp đặt, những lời nói ra có lẽ có chút đạo lý, cũng là những lời thật lòng.
"Em không chia tay." Tôi quả quyết.
"Thịnh Vãn Tinh mày..."
Tôi đứng bật dậy, cố gắng làm cho khí thế của bản thân mạnh mẽ hơn: "Thịnh Dụ Xuyên, em với Tần Tế ở bên nhau, tốt xấu gì cũng hơn việc anh đi thích gái đã có chồng."
"Mày!" Anh tôi cứng họng.
Anh tôi người đã ngấp nghé tuổi 28 vẫn một thân một mình, hoàn toàn không phải không có lý do.
Anh ấy còn tưởng là mình giấu kỹ lắm cơ.
"Thế nào gọi là tao thích gái đã có chồng? Rõ ràng là người tao thích lại đi làm vợ của kẻ khác."
Giọng tôi u ám vang lên: "Anh là ở ngay trong hôn lễ của người ta mà yêu thích cô dâu người ta, anh tưởng em không biết sao? Anh còn lén lút thu thập bằng chứng ngoại tình của chồng người ta, giới thiệu luật sư ly hôn cho người ta, những chuyện này em còn chưa nói với bố mẹ đâu, bố mẹ đòi sắp xếp xem mắt cho anh, em vẫn luôn che đậy che chở cho anh, anh lấy quyền gì mà bắt em chia tay?"
"Ít nhất em không đi thích chồng người khác," Tôi lý luận hùng hồn, cuối cùng còn bồi thêm một câu, "Cũng không đi thích vợ của kẻ khác."
"..."