Tiếng pháo điện tử nổ giòn giã trên tivi, màn hình LED rực rỡ sắc đỏ của chương trình Gala Tết, nhưng không khí trong căn hộ tập thể cũ kỹ này lại lạnh lẽo như hầm băng.
Tôi đặt phong bao lì xì dày cộp lên mặt bàn kính nứt dạn. Bên trong là 18.888 tệ (~71,9 triệu VNĐ). Đó là số tiền thưởng cuối năm tôi đã tăng ca suốt hai tháng trời, uống rượu đến xuất huyết dạ dày mới đổi lấy được. Tôi ngỡ rằng, độ dày của phong bao này đủ để mua lấy một nụ cười ấm áp của mẹ, một sự tôn trọng hiếm hoi từ anh trai và chị dâu trong ngày đầu năm mới.
"Mẹ, đây là tiền mừng tuổi con biếu mẹ. Mẹ giữ lấy mua thuốc bổ, đừng tiết kiệm nữa."
Mẹ tôi, bà Lý, rụt rè đưa tay ra nhận. Bà liếc nhìn con trai Tô Cảnh Xuyên đang ngồi gác chân xem tivi, rồi mới dám cười gượng gạo: "Con về là tốt rồi, bày vẽ tốn kém làm gì."
Nhưng ánh mắt bà sáng lên khi chạm vào độ dày của phong bao. Sự tham lam bản năng ấy, dù cố che giấu, vẫn lọt vào ống kính tâm trí tôi như một thước phim quay chậm (slow-motion).
Vừa quay lưng đi chưa được bao lâu, Từ Mạn Mạn – chị dâu tôi – đã lướt tới như một bóng ma. Mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc xộc vào mũi. Cô ta nhét vội vào tay tôi một phong bao lì xì mỏng dính, giấy đỏ rẻ tiền, mép dán còn chưa khô hẳn.
"Niệm Niệm, cầm lấy lấy hên. Chị dâu không có nhiều, tấm lòng là chính."
Tôi còn đang hí hửng định mở ra xem, nghĩ rằng năm nay chị ta thay tính đổi nết, thì bàn tay sơn móng đỏ chót của cô ta đã chộp lấy cổ tay tôi, ngăn lại.
"Ấy, từ từ đã! Cái này... không phải lì xì cho em đâu." Giọng cô ta lanh lảnh, pha chút giả tạo đến gai người. "Váy chị không có túi, em cầm giúp chị một lúc nhé. Lát nữa chị lấy lại."
Tôi cúi xuống nhìn. Chiếc váy nhung đỏ ôm sát quả thực không có túi. Tôi không nghĩ ngợi nhiều, tiện tay nhét chiếc phong bao mỏng dính ấy vào ngăn ngoài của túi xách, rồi đi vào nhà vệ sinh.
Đó là sai lầm lớn nhất của tôi trong đêm nay.
Khi tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, tiếng cười nói trong phòng khách đã tắt ngấm. Thay vào đó là sự im lặng chết chóc. Ánh đèn tuýp huỳnh quang trắng lạnh (cold harsh lighting) chiếu rọi lên ba khuôn mặt đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Tô Cảnh Xuyên đứng dậy, cái bóng to lớn của anh ta đổ ập xuống sàn nhà, che khuất cả ánh sáng từ tivi.
"Niệm Niệm, đưa đây." Anh ta xòe tay ra, giọng khàn đục.
"Đưa cái gì?" Tôi ngơ ngác.
"Cái phong bao chị dâu mày đưa lúc nãy."
Tôi nhún vai, thò tay vào túi xách: "Đây, em đã kịp mở ra đâu mà anh căng thẳng thế."
Tôi rút phong bao đỏ ra, ném lên bàn. Nó mỏng dính, nhẹ bẫng.
Từ Mạn Mạn lao đến như một con thú săn mồi, xé toạc phong bao ra. Bên trong trống rỗng. Không có tiền. Không có thẻ. Chỉ là một cái vỏ giấy vô dụng.
"Tiền đâu?" Cô ta rít lên, mắt trợn trừng, gân cổ nổi lên đầy vẻ kích động giả tạo. "Tô Niệm! Đây là tiền mừng tuổi họ hàng cho Hạo Hạo, tổng cộng 880 nghìn tệ (~3,35 tỷ VNĐ). Mày nuốt riêng rồi phải không?"
Không gian như nổ tung. Tôi đứng chết lặng, cảm giác như máu trong người đông cứng lại.
880 nghìn tệ? Trong một cái phong bao mỏng như tờ giấy vệ sinh này?
Tôi bật cười, một điệu cười chua chát và khinh bỉ. Tôi nhìn thẳng vào mắt Từ Mạn Mạn, ánh mắt sắc lạnh (sharp focus) như muốn xuyên thấu tâm can đen tối của cô ta.
"Chị Mạn Mạn, chị đang diễn hài kịch đêm Xuân đấy à? Cái phong bao này, nhét một tờ 100 tệ còn khó, chị nhét kiểu gì được 880 nghìn? Chị định lừa trẻ con ba tuổi hay nghĩ tôi bị mù?"
"Đừng có chối!" Tô Cảnh Xuyên đập mạnh tay xuống bàn, ấm chén nảy lên loảng xoảng. "Đó là thẻ ngân hàng và séc! Vợ tao đã dặn mày giữ hộ, mày lại lợi dụng lúc đi vệ sinh để tẩu tán rồi đúng không?"
"Buồn cười thật." Tôi khoanh tay trước ngực, cố giữ bình tĩnh dù tim đang đập loạn nhịp. "Thứ quý giá như vậy, đáng ra phải giấu trong người như bảo vật mới đúng. Tự dưng lại giao cho người khác giữ, lại còn là cô em chồng mà các người vốn ghét cay ghét đắng? Chẳng phải là cố tình giăng bẫy tìm kẻ gánh tội thay sao?"
"Mày..." Từ Mạn Mạn cứng họng, mặt đỏ gay. Cô ta quay sang kéo tay áo mẹ tôi, bắt đầu bài ca nước mắt cá sấu. "Mẹ! Mẹ xem con gái mẹ kìa! Nó ăn cắp tiền dưỡng già của mẹ, tiền học của Hạo Hạo, giờ còn già mồm vu khống con!"
Tôi quay sang nhìn mẹ. Bà ngồi thu lu trên ghế sofa cũ, đôi mắt đục ngầu tránh né ánh nhìn của tôi. Bà là hy vọng cuối cùng của tôi trong căn nhà này.
"Mẹ." Giọng tôi mềm lại, run rẩy. "Mẹ nói một câu công đạo đi. Mẹ cũng thấy cái phong bao đó mà. Làm sao có chuyện..."
Mẹ từ từ ngẩng đầu lên. Dưới ánh đèn nhợt nhạt, những nếp nhăn trên mặt bà xô lại, tạo thành một biểu cảm vừa khổ sở, vừa tàn nhẫn. Bà gắp một miếng thịt mỡ bỏ vào bát tôi, hành động quen thuộc nhưng giờ đây sao mà xa lạ.
"Niệm Niệm à..." Giọng bà khàn đặc, chậm rãi như lưỡi dao cùn cứa vào tim. "Mẹ nhìn thấy rồi. Đúng là 880 nghìn. Lúc nãy con vào nhà vệ sinh đã cầm đi rồi... Mau trả lại cho chị dâu con đi."
Thế giới sụp đổ.
Tiếng đếm ngược năm mới trên tivi vang lên: "Mười... Chín... Tám..."
Nhưng tai tôi ù đi. Tôi không nghe thấy gì ngoài tiếng vỡ vụn của trái tim mình.