"Mẹ... mẹ đang nói gì vậy?"
Tôi lùi lại một bước, lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo. Cảm giác lạnh buốt truyền qua lớp áo len, thấm vào tận xương tủy.
"Mẹ cũng hùa theo họ bịa chuyện sao? Bao lì xì mỏng dính như tờ giấy thế kia... Hay là các người bị ảo giác tập thể?"
Từ Mạn Mạn không để tôi nói hết câu, cô ta đập mạnh đôi đũa xuống bàn, gắt lên: "Tô Niệm, đừng giả vờ ngây thơ nữa! Bên trong là sổ tiết kiệm và thẻ ngân hàng – tiền mừng tuổi họ hàng tích lại cho Hạo Hạo mấy năm nay! Tổng cộng đúng 880 nghìn! Sao, em còn muốn chối?"
880 nghìn.
Con số ấy lặp lại lần thứ ba, chuẩn xác đến mức khiến người ta rùng mình. Không phải 800, không phải 900, mà là 880.
Một tia chớp lóe lên trong đầu tôi, xua tan mọi sương mù. Tôi hiểu rồi.
Nửa tháng trước, tôi trúng xổ số giải nhì. Sau khi trừ thuế, con số thực nhận chuyển vào tài khoản là đúng 880 nghìn tệ.
Chuyện này tôi chỉ nói với duy nhất một người: Mẹ.
Ngày hôm đó, tôi ôm bà khóc nức nở như một đứa trẻ, vẽ ra viễn cảnh về một căn nhà rộng rãi có thang máy, nơi bà không phải leo bộ sáu tầng lầu với đôi đầu gối thấp khớp nữa. Tôi nhớ rõ bàn tay bà vuốt tóc tôi, nhớ lời bà dặn: "Đừng để ai biết."
Thì ra, cái gọi là "đừng để ai biết" của bà nghĩa là: Đừng để người ngoài biết, còn con trai và con dâu cưng thì phải báo cáo chi tiết từng xu.
Họ không chỉ muốn tiền của tôi. Họ muốn cướp nó một cách danh chính ngôn thuận, biến tôi từ người ban ơn thành kẻ tội đồ, thành đứa con gái ăn cắp bẩn thỉu.
Tôi nhìn Tô Cảnh Xuyên. Anh ta đang vắt chân chữ ngũ, vừa xỉa răng vừa rung đùi, khuôn mặt đầy thịt rung lên theo từng nhịp cười khẩy.
"Niệm Niệm, em làm vậy là không đúng. Người một nhà cả, lỡ cầm rồi thì trả lại là được. Hạo Hạo còn phải học trường quý tộc, số tiền này chính là mạng sống của nhà mình."
"Người một nhà..." Tôi lặp lại ba chữ ấy, cảm thấy lợm giọng như vừa nuốt phải ruồi.
Tôi hít sâu một hơi, cầm bát cơm đầy ắp thịt mà mẹ vừa gắp, dứt khoát bước tới thùng rác và đổ ụp xuống.
"Xoảng!" Cái bát rơi xuống sàn gạch vỡ tan tành.
"Nếu là sổ tiết kiệm với thẻ ngân hàng thì báo mất là xong. Ra ngân hàng làm lại chỉ tốn vài chục tệ, cần gì phải ngồi đây tra khảo như thẩm vấn phạm nhân?" Tôi lạnh lùng nói, xách túi đứng dậy. "Bữa cơm tất niên này, tôi nuốt không trôi nữa."
"Đứng lại!"
Tô Cảnh Xuyên gầm lên, nhảy phắt qua cái bàn trà, chặn ngay trước cửa. Thân hình to lớn của anh ta che khuất lối thoát duy nhất, tạo thành một cái bóng đen kịt bao trùm lấy tôi.
"Làm lại? Đó là thẻ không ghi tên! Còn có cả tiền mặt! Hôm nay mày không nôn tiền ra thì đừng hòng bước chân ra khỏi cái cửa này!"
Từ Mạn Mạn cũng xông tới, giật mạnh dây túi xách của tôi khiến vai tôi đau nhói. "Muốn chạy à? Đừng hòng! Mau đưa tiền ra!"
Trong ánh sáng nhập nhoạng tranh tối tranh sáng (low-key lighting), khuôn mặt họ méo mó, tham lam đến mức không còn giống con người. Đây là gia đình mà tôi đã chắt chiu từng đồng lương, ăn mì gói cả tháng để mua giày hiệu, mua mỹ phẩm, mua sữa ngoại cho họ sao?
"Mẹ, đây cũng là ý của mẹ sao?" Tôi quay đầu lại, nhìn người phụ nữ đang co ro trên ghế.
Bà không dám nhìn tôi, chỉ cúi đầu mân mê vạt áo, miệng lẩm bẩm như tụng kinh: "Niệm Niệm à, con gái cần nhiều tiền thế để làm gì? Sau này lấy chồng cũng là mang về cho nhà người ta thôi. Hạo Hạo mới là gốc rễ của nhà họ Tô... Số tiền này, coi như con giúp anh trai một chút đi."
Giúp đỡ?
Mười năm qua, tôi là cái máy rút tiền, là con ô sin cao cấp, là bảo mẫu không lương. Giờ đây, khi tôi có chút vận may đổi đời, họ muốn hút cạn cả tủy xương tôi.
"Nếu con không đưa thì sao?" Tôi hỏi, giọng bình tĩnh đến lạ lùng.
"Không đưa?"
Tô Cảnh Xuyên cười gằn, tiến lại gần, ép sát tôi vào tường. Hơi thở hôi hám của anh ta phả vào mặt tôi.
"Tô Niệm, đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt. Hôm nay số tiền đó, mày đưa cũng phải đưa, mà không đưa cũng phải đưa!"
Từ Mạn Mạn bồi thêm: "Anh còn nói nhiều làm gì? Báo công an! Tố nó trộm cắp! Số tiền lớn thế này đủ để ngồi tù mọt gông! Dù sao mẹ cũng là nhân chứng! Mày là kế toán doanh nghiệp nhà nước, dính án trộm cắp thì xác định mất việc, cả đời không ngóc đầu lên được!"
Họ đã nắm thóp tôi. Danh dự và công việc là tử huyệt của tôi.
Tôi lén đưa tay vào túi áo, định bật chế độ ghi âm trên điện thoại. Nhưng Tô Cảnh Xuyên, kẻ lười biếng nhưng cực nhạy bén trong những trò lưu manh, đã phát hiện ra.
"Định giở trò à?"
Hắn giật phăng chiếc điện thoại trên tay tôi.
"Rầm!"
Chiếc điện thoại đời mới nhất – món quà tôi tự thưởng cho mình sau bao năm dùng đồ cũ – bị ném mạnh vào tường. Màn hình vỡ nát, các mảnh kính văng tung tóe dưới sàn nhà, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
"Giờ thì ngoan ngoãn chưa?" Anh ta túm lấy cổ áo tôi, đẩy mạnh.
Tôi loạng choạng ngã đập lưng vào cạnh bàn sắc nhọn. Cơn đau buốt chạy dọc sống lưng khiến tôi ứa nước mắt. Nhưng tôi không khóc. Nước mắt lúc này là thứ vô dụng nhất.
Từ Mạn Mạn ném một tờ giấy và cây bút xuống trước mặt tôi.
"Viết! Mật khẩu thẻ ngân hàng. 880 nghìn, thiếu một đồng tao sẽ cho cả cơ quan mày biết mày là loại ăn cắp!"
Tôi nhìn tờ giấy trắng, rồi nhìn những khuôn mặt đang chờ đợi như bầy kên kên.
Trong khoảnh khắc đó, tình thân trong tôi đã chết. Chết hẳn.
Tôi chỉnh lại cổ áo, từ từ ngồi dậy, phủi bụi trên váy. Một kế hoạch điên rồ nhưng dứt khoát hình thành trong đầu tôi.
"Được thôi." Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn chút sợ hãi nào, chỉ còn sự toan tính lạnh lùng. "Tiền tôi có thể đưa."
Ba cặp mắt sáng rực lên như đèn pha ô tô.
"Nhưng..." Tôi chỉ tay xuống sàn nhà lát gạch men cũ kỹ đã bong tróc. "Tôi muốn căn nhà này."