Mọi người đồng loạt nhìn về phía tôi.
Tôi đẩy tập tài liệu đến trước mặt Hạ Minh Xuyên.
“Công ty trước đây của Lục Giai Di hiện đang phụ trách dự án tối ưu cơ cấu tổ chức cho Thịnh Hoa.”
“Nếu cô ta được tuyển vào làm trợ lý Tổng giám đốc Bộ phận Kinh doanh Quốc tế…”
“Cô ta sẽ có quyền tiếp cận các dự án ở nước ngoài, ngân sách nhân sự và cả lịch trình của ban lãnh đạo cấp cao.”
“Đây không đơn thuần là bố trí một trợ lý.”
“Mà là đưa người của một đối tác bên ngoài đến sát bên cạnh những thông tin cốt lõi.”
Đầu dây bên kia lập tức rơi vào im lặng.
Ánh mắt Hạ Minh Xuyên cũng trở nên sâu thẳm hơn.
“Bên đó vẫn còn nghe chứ?”
Giọng đối phương có phần căng thẳng.
“Tổng giám đốc Hạ, chuyện này không thể nói bừa.”
Tôi nhìn chiếc điện thoại, giọng điềm tĩnh như cũ.
“Có phải nói bừa hay không…”
“Chỉ cần kiểm tra thủ tục nghỉ việc của Lục Giai Di là biết.”
“Nếu cô ta vẫn chưa hoàn tất thủ tục thôi việc…”
“Hoặc vẫn còn giữ quyền truy cập vào các dự án của công ty tư vấn…”
“Vậy thì…”
“Bản giới thiệu nội bộ này không còn là một sơ suất trong quy trình nữa.”
“Đó là một mối nguy nghiêm trọng.”
Cả phòng họp chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng điều hòa khe khẽ vang lên.
Sắc mặt Phương Mẫn lại một lần nữa thay đổi.
Lần này, điều cô ta sợ không còn là bị đình chỉ công tác.
Mà là sợ sẽ bị lần ra những chuyện sâu xa hơn.
Hạ Minh Xuyên quay sang dặn cô thư ký.
“Bảo bộ phận An ninh Thông tin vào cuộc điều tra.”
Cô thư ký lập tức gật đầu.
Đầu dây bên kia bỗng cao giọng.
“Tổng giám đốc Hạ, Chủ tịch yêu cầu ngài lập tức qua đó!”
Hạ Minh Xuyên cầm điện thoại lên.
Lần này anh không tiếp tục vòng vo với đối phương nữa.
“Báo với Chủ tịch.”
“Tôi sẽ qua.”
“Nhưng không phải bây giờ.”
Nói xong, anh cúp máy.
Phương Mẫn nhìn anh, giọng run run.
“Tổng giám đốc Hạ… ngài thật sự muốn vì cô ấy mà đối đầu với Chủ tịch sao?”
Cuối cùng Hạ Minh Xuyên cũng quay đầu nhìn cô ta.
“Không phải vì cô ấy.”
“Mà là vì Thịnh Hoa vẫn còn xứng đáng được gọi là một công ty.”
Vừa dứt lời.
Ngoài cửa phòng họp lại vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Một người đàn ông mặc bộ vest màu xám dừng lại trước cửa.
Anh ta liếc nhìn tôi một cái, rồi quay sang Hạ Minh Xuyên.
“Tổng giám đốc Hạ, Chủ tịch đã lên đến tầng này rồi.”