Nhìn thấy thiệp cưới tôi đưa ra, nụ cười trên mặt lớp trưởng lập tức cứng lại.
Cậu ta liếc nhìn Hạ Tinh Dã đang ngồi ở góc phòng với sắc mặt u ám, rồi hỏi tôi bằng giọng không dám tin: “Niệm Nhất, cậu đang đùa đúng không?”
“Năm đó ai mà chẳng biết cậu với Tinh Dã yêu nhau. Dù sau này hai người trở mặt vì chuyện nguyện vọng đại học, nhưng cậu từng yêu cậu ấy đến thế, sao có thể kết hôn với người khác được?”
Giọng cậu ta lắp bắp, như thể vừa nghe thấy chuyện hoang đường nhất trên đời.
Những bạn học khác trong phòng cũng lần lượt lên tiếng.
“Đúng đó, đừng đùa nữa. Lát nữa Tinh Dã nổi giận thật đấy.”
“Anh Hạ bao nhiêu năm nay không kết hôn là để đợi cậu. Niệm Nhất, cậu không thể tuyệt tình như vậy được.”
Từng người một đều đang khuyên tôi.
Khuyên tôi đừng đùa nữa.
Hạ Tinh Dã không nói gì, nhưng ánh mắt anh ta vẫn dán chặt vào tôi, như đang nói rằng: “Đừng làm loạn nữa.”
Không một ai tin rằng tôi thật sự sắp kết hôn.
Giống như mười năm trước, khi Hạ Tinh Dã vì hoa khôi lớp mới chuyển đến là Sở Tâm Dao mà lén sửa nguyện vọng đại học của tôi.
Biến ngôi trường Hà Đại mà chúng tôi đã hẹn cùng thi vào thành Nam Đại, nơi cách nhà tôi hàng nghìn cây số.
Chẳng ai tin anh ta đang hại tôi.
Thậm chí còn xem đó như một trò cười.