Mười năm trước, trong buổi họp lớp đầu tiên sau kỳ thi đại học.
Vì kẹt xe nên tôi đến muộn nửa tiếng.
Lúc đẩy cửa bước vào, tôi vừa hay nghe thấy bạn trai đầu của mình là Hạ Tinh Dã đang khoe khoang với hoa khôi lớp:
“Tôi đã nghe lời cậu, lén sửa nguyện vọng đại học của Niệm Nhất rồi. Đợi giấy báo trúng tuyển gửi về, cô ấy sẽ vào Nam Đại, còn chúng ta vào Hà Đại.”
“Sau này một người ở Nam, một người ở Bắc, cậu sẽ không còn phải lo cô ấy chướng mắt nữa.”
Đầu óc tôi lúc ấy lập tức trống rỗng.
Tôi và Hạ Tinh Dã là thanh mai trúc mã từ nhỏ.
Anh ta đã không chỉ một lần nói trước mặt hai bên gia đình rằng lớn lên sẽ cưới tôi.
Lên lớp 10, anh ta chính thức tỏ tình với tôi.
Chúng tôi đã hẹn sẽ cùng vào Hà Đại. Vì mục tiêu đó, tôi thậm chí còn từ bỏ khối xã hội mà mình yêu thích nhất.
Ai cũng mặc định rằng sau khi tốt nghiệp đại học, chúng tôi sẽ kết hôn.
Vậy mà bây giờ, anh ta lại sửa nguyện vọng của tôi?
Chỉ vì Sở Tâm Dao, người mới chuyển đến được một học kỳ?
Tôi hé môi, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc đến mức không thể thốt nên lời.
Thế nhưng bầu không khí trong phòng riêng lại sôi sục hẳn lên.
“Anh Hạ đỉnh thật!”
“Vì muốn đường đường chính chính yêu đương với Tâm Dao, đến cả cô bạn thanh mai trúc mã cũng chẳng thèm quan tâm nữa!”
“Thật ra tôi muốn nói từ lâu rồi, Hứa Niệm Nhất là cái thá gì chứ! Chỉ vì học giỏi hơn người khác, lại quen Anh Hạ lâu hơn nên lúc nào cũng quản đông quản tây. Tôi ghét nhất kiểu trà xanh không biết giữ khoảng cách như thế.”
“Đúng vậy. Sao mà bằng được Tâm Dao của chúng ta, vừa xinh đẹp vừa tốt bụng.”
“Đừng nói vậy mà!”
Sở Tâm Dao làm bộ trách yêu một câu, thuận thế ngả vào lòng Hạ Tinh Dã. Trên gương mặt cô ta là vẻ vui sướng xen lẫn đắc ý, nhưng ngoài miệng vẫn thở dài:
“Ai bảo tôi là người đến sau chứ.”
“Đến sau thì sao nào? Cuối cùng Tinh Dã chẳng phải vẫn chọn cậu đấy sao?”
Ủy viên văn nghệ cười trêu.
Mặt Sở Tâm Dao đỏ lên, tựa đầu lên vai Hạ Tinh Dã.
Anh ta mỉm cười đầy cưng chiều, rồi không quên nhắc nhở:
“Chuyện này mọi người biết là được rồi, đừng nói ra ngoài. Hệ thống đăng ký nguyện vọng đến chiều mai mới đóng, tôi không muốn xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
“Với lại...”
Anh ta ngừng một chút, khóe môi cong lên.
“Với lại tôi cũng phải nghĩ xem nên dỗ cô ấy thế nào đã. Dù sao từ nhỏ Niệm Nhất đã hay khóc. Sau này bọn tôi còn phải kết hôn, làm ầm lên trước mặt bố mẹ thì không hay.”
Mọi người lập tức hiểu ý.
“Yên tâm đi, bọn tôi nhất định giữ kín như bưng.”
“Chậc chậc, được Tinh Dã để tâm như vậy, dù bị sửa nguyện vọng rồi phải đến nơi cách nhà cả nghìn cây số học đại học cũng đáng mà.”
Lời vừa dứt, cả phòng lại vang lên một trận cười ầm ĩ.
Sở Tâm Dao nhìn Hạ Tinh Dã bằng ánh mắt ngưỡng mộ, còn anh ta cũng cúi đầu nhìn cô ta.
Bộ dạng như trong mắt chỉ có đối phương ấy khiến tôi không kìm được mà bật khóc.
Tôi nghĩ, mình sẽ không bao giờ làm lành với Hạ Tinh Dã nữa.
Tôi không tham gia buổi họp lớp mà đi thẳng về nhà.
Trên đường, điện thoại liên tục nhận được tin nhắn.
Hạ Tinh Dã giục tôi: “Muộn thế này rồi, sao em còn chưa tới?”
“Mọi người đều đang đợi em.”
“Em làm thế này khiến anh rất mất mặt.”
Mấy người bạn khác cũng lần lượt tag tôi trong nhóm chat:
“Hứa Niệm Nhất, cậu bị làm sao vậy? Họp lớp đầu tiên sau kỳ thi đại học mà đến muộn lâu như thế không ổn đâu nhé?”
“Tâm Dao đến từ sớm rồi, chỉ có cậu là đến muộn thôi.”
“Ôi dào, người ta là học bá mà, lại sắp vào Hà Đại nữa, chắc coi thường bọn mình rồi.”
Ủy viên văn nghệ gửi một biểu tượng cười trộm.
Ngay sau đó, hàng loạt biểu tượng cười trộm giống hệt nhau xuất hiện ngay ngắn bên dưới.