CỰC CĂNG] ĐƯA "TRÀ XANH" XÂM PHẠM VÙNG CẤM, THỦ TRƯỞNG BÙI CH//ẾT ĐỨNG KHI BỊ VỢ ĐÍCH THÂN LỘT QUÂN HÀM VÀ TẾ SỐNG TRƯỚC MẶT DÀN TƯỚNG LĨNH HAI GIA TỘC!
1,052 từ
Chiếc xe bọc thép rít gầm trên mặt đường nhựa, lao thẳng đến cổng lớn của nhà họ Bùi. Hôm nay là giỗ lão tướng Bùi gia, bên trong đại viện xe cộ quân đội biển đỏ đỗ chật kín. Các vị tướng lĩnh cấp cao, sĩ quan chỉ huy của hai gia tộc Thẩm - Bùi đều đã tề tựu đông đủ ở phòng khách lớn. Bầu không khí vốn dĩ trang nghiêm, trầm mặc, cho đến khi tôi sải những bước dài trong bộ quân phục chiến đấu rằn ri thẳng tiến vào cửa chính. Thấy tôi về một mình cùng Tống Liệt mà không có Bùi Dự Lễ, ba tôi - Tư lệnh Quân khu Thẩm Trấn Quốc - nhíu mày: "Thanh Thanh, chồng con đâu? Giỗ ông nội mà nó dám đến muộn?" Bố chồng tôi, Tham mưu trưởng Bùi Kiến, cũng gượng cười định nói đỡ cho con trai. Nhưng nụ cười của ông chưa kịp bung ra thì bên ngoài cổng đã vang lên tiếng còi hụ chói tai của xe Quân cảnh. Không phải một chiếc, mà là ba chiếc xe tuần tra quân sự bẻ lái gắt, chặn đứng mọi lối ra vào Bùi gia. Cả đại sảnh xôn xao. Các vị tướng lĩnh đồng loạt đứng dậy. Cửa lớn bị đẩy tung. Hai cảnh vệ quân hàm đỏ áp giải Bùi Dự Lễ bước vào. Gương mặt vị Thủ trưởng nổi tiếng "tự chủ tuyệt đối" giờ đây nhợt nhạt, trán lấm tấm mồ hôi. Đi theo sau là Tô Bội Bội, đang bị một nữ Quân cảnh còng tay số 8, khóc lóc thảm thiết đến trôi cả lớp trang điểm ngây thơ. "Dự Lễ! Chuyện gì thế này?!" Bố chồng tôi đập bàn, tách trà rớt xuống vỡ toang. "Quân cảnh bắt người đến tận nhà họ Bùi, quân kỷ để đi đâu rồi?!" Bùi Dự Lễ vội vã nhìn sang tôi, ánh mắt mang theo sự cầu xin tột độ xen lẫn hoảng loạn: "Ba... hiểu lầm thôi. Thanh Thanh tức giận chuyện con tiện đường chở Bội Bội... Cô ấy huy động Quân cảnh làm lớn chuyện. Thanh Thanh, em mau nói một câu đi, đừng làm ba mẹ mất mặt thêm nữa!" Đến nước này, anh ta vẫn nghĩ tôi đánh ghen. Tôi bật cười, tiếng cười lạnh lẽo cắt ngang sự ồn ào của phòng khách. Tôi thong thả rút từ trong túi áo ngực ra một tập hồ sơ đỏ, ném thẳng xuống mặt bàn trà bằng gỗ lim. "Hiểu lầm? Thủ trưởng Bùi, chức vụ của anh mua bằng tiền hay sao mà nói ra được hai từ 'hiểu lầm' nhẹ bẫng như thế?" Tôi quay sang nhìn thẳng vào các vị lãnh đạo cao cấp của hai nhà, giọng đanh thép, rõ ràng từng chữ: "Báo cáo các đồng chí! Bùi Dự Lễ vi phạm điều lệnh quân sự nghiêm trọng: Sử dụng xe đặc chủng cho mục đích cá nhân, tự ý đưa người không có quyền hạn an ninh xâm nhập vành đai cấp S của Sở chỉ huy Lữ đoàn Đặc công. Nhưng đó chưa phải là tất cả." Tôi hất cằm về phía Tống Liệt. Cậu ta lập tức tiến lên, ném đôi giày múa của Tô Bội Bội xuống sàn, đạp nát gót giày. Từ bên trong, một chiếc USB nhỏ xíu rơi ra. Sắc mặt Tô Bội Bội nháy mắt cắt không còn một giọt máu. Cô ta quên cả khóc, hai chân nhũn ra quỳ sụp xuống đất. Bùi Dự Lễ trừng lớn mắt, cả người cứng đờ như bị sét đánh. "Chiếc áo dạ hành quân mà anh tự tay khoác cho cô ta vì sợ cô ta 'lạnh', bên trong túi áo có chứa mật mã thẻ từ ra vào khu vực lưu trữ hồ sơ tác chiến." Tôi bước đến trước mặt Bùi Dự Lễ, dùng ánh mắt của một kẻ bề trên nhìn một kẻ tội đồ. "Và cô ả đào hát mỏng manh của anh, thực chất là một gián điệp mạng đã bị Cục Tình báo theo dõi suốt nửa năm nay. Kế hoạch tiếp cận anh, khóc lóc đòi đi nhờ xe, mượn áo khoác... tất cả chỉ để sao chép sơ đồ phòng thủ biên giới!" Toàn bộ đại sảnh chết lặng. Ba tôi, Tư lệnh Thẩm, tức giận đến mức rút thẳng khẩu súng ngắn bên hông đập nát góc bàn: "Bùi Kiến! Ông xem cậu con trai quý hóa của ông đã làm ra cái trò mèo gì đây! Phản quốc?! Thẩm gia chúng tôi không có loại con rể này!" "Không... Không phải! Con không biết cô ta là gián điệp! Thanh Thanh, anh thực sự không biết!" Bùi Dự Lễ gào lên, muốn lao về phía tôi nhưng bị Quân cảnh ghì chặt xuống sàn. Sự kiêu ngạo, điềm tĩnh thường ngày của vị Thủ trưởng trẻ tuổi đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại sự nhục nhã ê chề. "Anh không biết, vì đầu óc anh bị thứ tình cảm ngoài luồng rẻ rách làm cho mù quáng rồi." Tôi rút tờ Đơn xin ly hôn đã ký sẵn tên, ném thẳng vào mặt anh ta. Giấy trắng mực đen bay lả tả rơi xuống cùng chiếc quân hàm mà tôi vừa lạnh lùng giật phăng khỏi vai áo anh ta. "Từ giây phút này, cuộc hôn nhân liên minh giữa Thẩm gia và Bùi gia chính thức chấm dứt. Còn sự nghiệp của anh..." Tôi cúi xuống, thì thầm vào tai Bùi Dự Lễ bằng giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe, "Chuẩn bị ra Tòa án binh mà giải thích với quốc gia đi. Dọn rác nhà mình thì tôi lười, nhưng dọn rác cho quân đội, tôi làm rất gọn." Tôi đứng thẳng người, dập gót giày nghiêm trang chào các vị tướng lĩnh, rồi quay lưng bước thẳng ra cửa. Phía sau lưng tôi, tiếng gầm thét tột cùng đau đớn và hối hận của Bùi Dự Lễ vang vọng khắp đại viện, hòa cùng tiếng khóc lóc tuyệt vọng của kẻ phản bội bị vạch trần. Trời tháng mười một lạnh buốt, nhưng tôi chưa bao giờ thấy lòng mình nhẹ nhõm và tự do đến thế.