SỐC TỘT ĐỘ: Ả ĐÀO HÁT LỘ MẶT ĐẶC VỤ NGẦM TRONG ĐẠI VIỆN - CÚ ĐẢO NGƯỢC THẾ CỜ TÀN KHỐC BÓP NÁT SỰ KIÊU NGẠO CỦA THỦ TRƯỞNG BÙI!
801 từ
Tiếng gầm thét của Bùi Dự Lễ chưa kịp tan vào làn gió lạnh buốt thì một biến cố kinh hoàng khác ập đến, nhanh đến mức không ai trong đại sảnh kịp phản ứng.
Tô Bội Bội - kẻ phút trước còn run rẩy quỳ rạp dưới đất, nước mắt giàn giụa như một đóa hoa lê dập nát - đột ngột nín bặt. Khóe môi cô ả nhếch lên một nụ cười quỷ dị. Trong tích tắc, bằng một kỹ thuật bẻ khớp tàn bạo tự triệt tiêu cảm giác đau, Bội Bội giật tung chiếc còng số 8 lỏng lẻo ra khỏi cổ tay rướm máu.
Dialogue: "Thẩm Thanh Thanh, cô đúng là con khốn thông minh nhất mà tôi từng gặp. Nhưng cô đắc ý quá sớm rồi!"
Từ gót chiếc giày múa bị đạp nát, Bội Bội rút ra một lưỡi dao gốm siêu mỏng, loại vũ khí tàng hình chuyên dụng không thể bị phát hiện bởi máy quét kim loại. Thân ảnh mỏng manh thường ngày bỗng hóa thành một bóng đen chết chóc, ả đạp mạnh lên bàn trà, mượn đà lao vút về phía ba tôi - Tư lệnh Thẩm Trấn Quốc - với tốc độ của một sát thủ được đào tạo bài bản nhằm bắt cóc con tin.
Cả đại viện náo loạn. Bố chồng tôi thét lên kinh hãi. Quân cảnh rút súng nhưng không dám bắn vì sợ đạn lạc trúng các vị tướng lĩnh.
Dialogue: "Thanh Thanh! Tránh ra!"
Bùi Dự Lễ, trong khoảnh khắc nhận ra sự thật tàn khốc, đã gầm lên tột độ hoảng loạn. Anh ta vùng khỏi tay hai quân cảnh, lao người ra định đỡ nhát dao cho ba tôi như một phản xạ chuộc lỗi cuối cùng. Nhưng... anh ta quá chậm.
Keng!
Một tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên. Lưỡi dao gốm của Tô Bội Bội cách cổ họng Tư lệnh Thẩm đúng ba centimet thì bị khựng lại. Tôi đã đứng chắn trước mặt ba mình từ lúc nào, dùng báng súng quân dụng cản đứng đường đâm chí mạng.
Dialogue: "Dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt sĩ quan đặc nhiệm Tình báo sao? Cô nghĩ bộ quân phục rằn ri tôi mặc hôm nay chỉ để làm cảnh à?"
Tôi lạnh lùng xoay cổ tay. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, cánh tay cầm dao của Bội Bội bị bẻ quặt ra sau. Tống Liệt lập tức lao tới, tung một cú đá bồi như búa tạ vào hõm kheo chân, ép cô ả quỳ sụp xuống đất thêm một lần nữa. Lần này, nòng súng đen ngòm của tôi cắm chặt vào giữa trán ả.
Bùi Dự Lễ đứng chết trân cách đó hai bước. Ánh mắt anh ta trống rỗng, sụp đổ hoàn toàn khi nhìn người con gái "ngây thơ, yếu đuối, cần được che chở" mà anh ta đã đánh đổi cả sự nghiệp và danh dự để bảo vệ, nay lộ nguyên hình là một con rắn độc giết người không chớp mắt.
Dialogue: "Dự Lễ... cứu em..."
Đến tận lúc này, Bội Bội bị ghì chặt dưới đất vẫn cố diễn nét đáng thương, ánh mắt lả lơi nhìn về phía Bùi Dự Lễ. Nhưng đáp lại ả chỉ là cái tát nảy lửa từ chính tay vị Thủ trưởng từng hết mực cưng chiều ả.
Dialogue: "Cô... Đồ tiện nhân! Cô đã lừa tôi! Cô dám dùng tôi để tiếp cận mưu sát Tư lệnh?!"
Bùi Dự Lễ gào lên, hai tay ôm lấy đầu, gân xanh nổi đầy trán. Sự hối hận tột cùng cắn xé tâm can anh ta khi nhận ra bản thân chỉ là một quân cờ ngu ngốc trong tay gián điệp địch.
Tôi nhếch mép, thu súng lại, bước tới vỗ nhẹ lên má Bùi Dự Lễ đang đầm đìa mồ hôi lạnh.
Dialogue: "Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ đi, Bùi Dự Lễ. Đây là cái giá cho sự kiêu ngạo và thói trăng hoa dơ bẩn của anh. Mang chúng đi!"
Tôi hất tay ra lệnh. Lần này, Quân cảnh khóa chặt Tô Bội Bội bằng xích sắt chuyên dụng, áp giải cả cô ả và Bùi Dự Lễ lên ba chiếc xe bọc thép đang gầm rú ngoài cửa. Qua lớp kính xe tối màu, tôi vẫn thấy rõ ánh mắt tuyệt vọng, rướm máu cầu xin sự tha thứ của Bùi Dự Lễ ngoái lại nhìn mình.
Nhưng cửa xe đóng sập lại, vĩnh viễn nhốt anh ta vào bóng tối của bản án phản quốc cùng ả tình nhân gián điệp. Tôi quay người, chỉnh lại cổ áo quân phục, thản nhiên đón lấy tách trà nóng từ tay Tống Liệt.